Dân Ruộng

Cơm trắng, cá chiên, ngồi thiền với rượu

1984

Thực sự bạn phải sinh ra đâu đó những năm một ngàn chín trăm tám mấy thì mới thấy được sự kỳ diệu của công nghệ thông tin, mình đăng ký một tài khoản Facebook, thả một chữ “buồn” trong status đầu tiên thì chưa đầy năm phút sau được giới thiệu một group có tên Chúa Tể Nỗi Buồn, một nơi mà ở đó người ta đăng những tấm hình về nỗi buồn với trademark là Kỹ năng Free-Fire, gần 40 tuổi đời tôi chưa từng chứng kiến một lần nào tôi tâm sự với bạn bè rằng tôi buồn thì nó bắt đầu nói một cái gì đó rồi cộp mác kỹ năng free-fire cả.… Đọc tiếp “1984”

Mình thường làm gì khi chờ đồ ăn

Ai trong đời cũng từng chờ đợi một điều gì đó, đối với mình, điều mình thường phải chờ nhiều nhất có lẽ là chờ đồ ăn. Bước vô quán nào dù quen hay lần đầu đến thì chúng ta đều phải có một khoảng thời gian như thế. Có những quán làm thức ăn nhanh hoặc bán những món họ có thể làm trước những công đoạn mất thời gian thì có khi vừa đặt đít xuống, gọi đồ ăn, tay cầm điện thoại lên chưa kịp làm gì thì cái dĩa đã đặt trên bàn.… Đọc tiếp “Mình thường làm gì khi chờ đồ ăn”

Hôm nay tròn 37 tuổi, và ước mơ của cuộc đời vẫn là được biết rằng có người ngoài hành tinh hay không?

Ở nhà lâu tới mức tự nhiên nhớ bà bán cà phê đầu đường luôn trờiiiii, hồi xưa mỗi lần ghé quán chỉ mong mấy phút bình yên tại bà chủ hay hỏi thăm nhiều quá, mỗi lần tới chỉ tìm cách cúi gầm mặt xuống làm chuyện khác và chỉ mong bả ko hỏi thăm tình hình gia đình, tài chính… Hôm nay tự nhiên ngồi vừa uống đế gò đen vừa nhớ, thèm bả hỏi thăm công việc xem như thế nào.… Đọc tiếp “”

Mấy nay quan sát con mình chơi game nghĩ mà bùn, vì mình ko thể có được cái háo hức như nó nữa. Con mình nó khoái chơi Kirby, nhưng sợ cổ chơi vài bữa chán nên cứ download bản demo miễn phí về cho nó chơi, và cứ thể nó chơi đi chơi lại cả trăm lần có chứ không đùa, cổ đi kỹ từng chút, thử các thể loại skill vân vân.… Đọc tiếp “”

Nếu một ngày nào đó tôi có viết một cuốn tiểu thuyết thì tôi sẽ kể câu chuyện về một anh chàng chuyên đi cho bạn bè mượn tiền xong còn thối lại tiền cho người đó, kiểu như ai mượn ảnh 100k thì khi trả ảnh thối lại cho 10k, như một lời cảm ơn vì đã trả tiền, nghe nó thực sự hoang đường phải không ?… Đọc tiếp “”

Đệt mấy nay thấy ít người đăng ký viết bài mình cũng hơi lo, nay mới biết cái email quên đóng tiền ng ta ko gửi vào được, vậy là I’m still worthy làm mấy nay khủng hoảng hiện sinh quá

Suy nghĩ cho kỹ đi, nặn óc suy nghĩ cho kỹ đi
Ngôi nhà và những đứa trẻ là một cái gì đó rất là 90s

Băng đảng Bantronari tan rã, đã nhờ caporegime nhắc khéo web đang thành wibu, hủ hoá wibu rồi mà một hai ngày nay bọn đàn em vẫn gửi tới truyện tranh nhật bản, còn nhấn mạnh đăng liền, cho kịp 1/6 nữa chớ, đến phải gọi nhà đòn với bọn này

Bông thơ

Một trong những công việc mình làm để kiếm ăn là làm web. Nói thẳng ra, hồi xưa chọn nghề làm web không phải vì đam mê, mình chỉ không muốn ở gần và làm việc chung với ba vì tính hai ba con mình ở với nhau lâu ít khi nào vui vẻ được, nên mình kiếm một lý do gì đó để khăn gói lên đường.… Đọc tiếp “Bông thơ”

Lên đầu trang