Hôm kia ngước nhìn lên
Bỗng thấy trời xanh ngắt
Trôi giữa làn nước mắt
Ngơ ngẩn một áng mây…
Hạc vàng bay biền biệt
Mây trắng đợi ngàn năm
Thăm thẳm sầu bên núi
Những lữ khách lặng câm…
Đời phiêu lưu du lãng
Khung thương đến Nại Hà
Bao vầng mây thuở trước
Có trôi dạt về qua?
p/s: Hình đại diện là một tấm mình chụp vội lúc ngồi sau xe chồng chở đi làm hồi sáng thứ Bảy vừa rồi. Mình đã thấy mây nằm xếp lớp đều như mấy cái bánh chẻo như vậy trong suốt đoạn đường dài mười cây số, không một chút gợn đổi. Lúc đó đầu mình liên tục repeat đoạn thơ này của Xuân Diệu:
“Mây vẩn từng không, chim bay đi.
Khí trời u uất hận chia ly.
Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói
Tựa cửa nhìn xa, nghĩ ngợi gì.”
Và cái hình ảnh bầu trời với mây đó nó lờn vờn trong đầu mình suốt hai hôm nay. Tới trưa nay nằm chợp mắt tầm 10p trong văn phòng thì đầu mình hiện ra mấy câu thơ, vậy là ngồi dậy gõ ra luôn kẻo quên.

