Chữ

Ghi chép của Phương

Phương đặt tờ A4 thứ hai mươi hai lên bàn, rồi vẽ một đường thẳng từ trái sang phải. Ở điểm đầu, Phương khoanh tròn, tô đậm, rồi chú thích: ngày-xửa-ngày-xưa. Ngay trên dòng chú thích, Phương vẽ một chiếc dĩa bay vừa đáp xuống một vùng đất, mà nó đề, là Mũi Né.… Đọc tiếp “Ghi chép của Phương”

Thợ săn và con mồi

Lúc tôi vừa mở mắt, đã thấy đồng chí G ngồi bên cạnh, tôi nhìn quanh, thấy trong xe, chỉ có tôi và nó. Tôi đang nằm, trên một băng ghế dài. Tôi nhìn ra những ô cửa. Phía bên trái, tôi thấy, xe đang nối tiếp đi qua, những ngọn đồi lớn nhỏ, thỉnh thoảng, tôi thấy những dòng suối, chảy men theo đất đá.… Đọc tiếp “Thợ săn và con mồi”

Rơm

Quý độc giả thân mến, tôi định ngừng viết một thời gian, thực ra, tôi đã định thôi một vài lần, không phải thôi hẳn, mà nghỉ ngơi chừng vài tháng. Nhưng cứ mỗi lần yên trí, là đã thôi được, thì tôi lại nghe Alesund, và bây giờ, cứ mỗi lần nghe nó, thì tâm trí tôi lại nghĩ về Mây như một lẽ tự nhiên.… Đọc tiếp “Rơm”

Tàu cá

Tôi đang ngồi uống bia ngoài bờ-kè. Tôi ngồi một mình, uống một chai Sài Gòn Xanh, ăn ốc hương mọi. Quán nhỏ, lác đác vài đôi bàn gỗ xếp cạnh nhau, lác đác vài ba ghế lùn, lác đác vài vị khách. Những quán như thế này nằm rải rác trên đường Nguyễn Đình Chiểu.… Đọc tiếp “Tàu cá”

Đặc công áo thun đen

Nếu muốn nghe bản audio, mời bạn nghe ở đây (tiếp tục coi trong kênh các phần tiếp theo)

Có lần, tầm 3 giờ chiều, trông thấy Mây đang dọn dẹp ly tách ở quầy, tôi vội lao tới, ra vẻ hốt hoảng, chạy đến sát quầy thì tôi quỳ xuống rồi vờ như đang tìm cách ẩn nấp, tôi kéo gấu váy cổ rồi kêu cổ cũng phải quỳ xuống.… Đọc tiếp “Đặc công áo thun đen”

Xưng tội

Thời học sinh, tôi là một tên vô đạo. Sau khi tốt nghiệp, thì tôi vô đạo. Tên thánh của tôi là Paulo. Tôi không đi nhà thờ, mỗi năm tôi đến nhà thờ, nếu có, chỉ vài ba lần. Và mỗi khi đến tôi cũng không vào làm Lễ, tôi chỉ tản bộ bên ngoài hóng gió, tôi tìm những khu ghế đá vắng vẻ, để ngồi nghĩ ngợi.… Đọc tiếp “Xưng tội”

Ly thứ mười

Ly thứ mười. Bọn tôi say hết cả. Thằng Vinh, đang rờ rờ ly bia, thoắt cái, nó quay ra hỏi. Chuyện bồ bịch của mày sao, Đăng? Như có hẹn trước, đùng một cái, bọn nó tỏ ra rất quan tâm. Thằng Duy nói, ừ, phải rồi, từ đợt con Trang bánh pía tới giờ, chưa có thông tin gì về chuyện gái gú của mày.… Đọc tiếp “Ly thứ mười”

Rượu thịt chỉ là nhất thời thôi

Thỉnh thoảng lúc ngồi uống bia tôi hay tưởng tượng mình đang chiến đấu chống lại người ngoài hành tinh, địa điểm là ở nhà bà ngoại tôi, lý do là bọn người ngoài hành tinh muốn chiếm lấy hầm rượu của ông cố ngoại của ông ngoại của ông ngoại tôi, cái ngày ông bắt đầu chưng cất bình rượu đầu tiên thì ở một hành tinh xa xôi cách trái đất vài năm ánh sáng người ta trông thấy, rồi họ tổ chức hội họp nhiều ngày trời trước khi đưa ra quyết định sẽ cử một phi đội đến.… Đọc tiếp “Rượu thịt chỉ là nhất thời thôi”

Mình thường làm gì khi chờ đồ ăn

Ai trong đời cũng từng chờ đợi một điều gì đó, đối với mình, điều mình thường phải chờ nhiều nhất có lẽ là chờ đồ ăn. Bước vô quán nào dù quen hay lần đầu đến thì chúng ta đều phải có một khoảng thời gian như thế. Có những quán làm thức ăn nhanh hoặc bán những món họ có thể làm trước những công đoạn mất thời gian thì có khi vừa đặt đít xuống, gọi đồ ăn, tay cầm điện thoại lên chưa kịp làm gì thì cái dĩa đã đặt trên bàn.… Đọc tiếp “Mình thường làm gì khi chờ đồ ăn”

Bông thơ

Một trong những công việc mình làm để kiếm ăn là làm web. Nói thẳng ra, hồi xưa chọn nghề làm web không phải vì đam mê, mình chỉ không muốn ở gần và làm việc chung với ba vì tính hai ba con mình ở với nhau lâu ít khi nào vui vẻ được, nên mình kiếm một lý do gì đó để khăn gói lên đường.… Đọc tiếp “Bông thơ”

Lên đầu trang