Chữ

Về lập dị

Hôm nay có bạn share với HSBT về những lo lắng của bạn về việc mình có phải lập dị hay không, tui chưa có đủ tuổi để chia sẻ với anh em ở mức đầy đủ được nhưng sẽ ráng.

Ở tuổi 34 nói chung là cũng khá già so với các bạn trong này rồi và là một người khá tin vào những thứ scifi, simulator tui xin nêu quan điểm là trừ phi mình tổn hại đến cuộc sống của người khác thôi còn lại việc ta ở nhà chơi game hay ko cùng gu với các bạn khác là một việc siêu bình thường các bạn đừng lo lắng.… Đọc tiếp “Về lập dị”

Hiệp Sĩ Bão Táp như mới nào mới là thành công?

Thời gian đến lúc chính thức cho quán beer “ra khơi” nó không còn xa và nhìn lại ba năm làm HSBT mình cảm thấy rất vui khi chịu đi đến được thời điểm này, hôm qua khi ku Phương hỏi mình một câu kiểu như “đối với anh HSBT như thế nào gọi là thành công?”,… Đọc tiếp “Hiệp Sĩ Bão Táp như mới nào mới là thành công?”

Viết cho ngày mai

Đối với tui, viết là một thôi thúc cá nhân, một nhu cầu lành mạnh xuất hiện trong những năm gần đây. Nếu viết được một câu nào hay ho, tui sẽ nghĩ đến nó gần như cả ngày. Viết mở rộng suy nghĩ của tui, cũng như việc đọc. Khi tui đọc một suy nghĩ thú vị của bất cứ một người nào, tui thường đặt câu hỏi vì sao họ có thể có được suy nghĩ đó.… Đọc tiếp “Viết cho ngày mai”

Giấc mộng Hawail

Mấy ngày hôm nay tui lại thèm biển.

Thế là những lúc rảnh đầu óc ra, như là lúc đang đi take a pee chẳng hạn, đầu lại ngẩng lên trời tưởng tượng mình đang ở một resort lừng danh nào đó ở Hawail, mình và vợ mỗi đứa một cái ghế bố, phía trước gần nhất, là cái hồ bơi nước ấm, phía trước xa hơn một chút, là biển cả, xa hơn một chút nữa, là mặt trời đang lặn.… Đọc tiếp “Giấc mộng Hawail”

Cố gắng là Đăng Bông, không là một ai khác

Một trong những cái bực bội của cuộc đời là mình bẩm sinh một thằng thợ hồ thượng đẳng nhưng xã hội lại tri ân ca sĩ, kỹ sư. Tui có một may mắn là từ lúc còn nhỏ xíu ba mẹ đã cho cái tự do làm “thợ hồ thượng đẳng”, tức là tui muốn làm gì thì làm miễn đừng gây tệ nạn cho xã hội.… Đọc tiếp “Cố gắng là Đăng Bông, không là một ai khác”

Bèo dạt mây trôi

Lúc còn thanh niên đối với tui thành đạt tức là làm những gì mình thích, lương vài củ là được miễn chiều có tiền uống beer, mua đĩa nhạc và thỉnh thoảng có tiền trả vé xe đò về quê. Thằng bạn hỏi mày có mộng mở công ty đi nhậu với khách và bụng bự không.… Đọc tiếp “Bèo dạt mây trôi”

Ta chỉ là star dust

Cả tuần nay do công việc nên tui gần như chỉ ở trong nhà, sáng 8h20 phút bước ra cửa đổ rác nhìn xuống đường mọi người đi làm xong, chiều bước ra nhìn mọi người tan làm xong, nhìn Sài Gòn lên đèn và vựa hải sản ngang nhà dọn hàng xong, đóng cửa xong, là hết một ngày.… Đọc tiếp “Ta chỉ là star dust”

I don’t wanna be your weekend lover

Tôi gọi cho ba tôi định thông báo rằng con đang xài điện thoại mới, con xin phép đi trước ba một bước, và rằng đó là vì công việc, rằng ở Sài Gòn đi gặp khách hàng người ta cũng ít nhiều nhìn bề ngoài. Kiểu như nhìn thấy mình cầm iPhone mới người ta cũng đoán được vốn điều lệ của công ty.… Đọc tiếp “I don’t wanna be your weekend lover”

Lên đầu trang