Bài ngắn

Thơ Hiệp Sĩ Bão Táp

Những gã ninja đến và đi như cơn gió
Những chàng hiệp sĩ đến và,
xây những lâu đài nguy nga tráng lệ
đắp nên những sa mạc muối
rèn kiếm
chinh phục đàn cá mập
dệt nên những bài hùng ca bất tận
uống rượu và ca hát giữa những tràng cười hào sảng
Với thư viện Steam đầy ắp và thính chất thành đống.

Bạn biết web game của mình khá ok là khi các thành viên yêu cầu câu chào trang chủ phải viết bằng tiếng người Elf.

(Đang nói về web Hiệp Sĩ Bão Táp)

Bạn nghĩ gì khi sáng ra chưa kịp một email khởi động thì vợ kêu đi chụp hình áo dài Tết cho nàng post FB

Ngày cuối năm mình tranh thủ chạy một vòng Hồ Xuân Hương, Hy Lạp. Lúc chạy vài chục bước đầu là đã ngộ ra ngay mình đối xử với cơ thể của mình không tốt, không bảo trì thường xuyên, làm chạy mới mấy chục mét mà đã thở dốc, ngứa ngáy, tưởng như đinh ốc trong người bung bét hết.… Đọc tiếp “”

Nàng lay tôi dậy lúc quá nửa đêm để hỏi là “mấy giờ rồi anh?”. Tôi trả lời là trụ cột một gia đình không nhất thiết phải biết giờ giấc, thế là sáng hôm sau trên bàn không thấy trứng và bacon như mọi khi. Tôi mới nghĩ ok fine rồi trong cơn nóng giận ko kiểm soát được hành vi bò vào cái web gì mà táo chấm com tôi mới nghĩ quái lạ hãng đồng hồ gì mà tên là Táo thôi mặc kệ mọi thứ, vì gia đình nhấn nút mua hàng cái đã.

Vợ đi ăn mấy món ốc lề đường cao cấp, trước khi đi nàng hỏi “anh muốn em mang gì về cho anh không?” tôi mới nói là “em đừng bao giờ làm vậy never ever em cứ đi ăn với mấy đứa em đừng mua gì về tốn kém”. Xong hai ba con tự đi tìm bữa tối, chúng tôi dắt nhau qua những con phố xập xệ trung tâm quận 1 đắn đo mãi mới chọn được quán có vẻ là tồi tàn nhất, họ bán món ăn của những người Nam Hàn, họ thậm chí không có mì gõ, chỉ gà vào bột, nhìn vào thực đơn món ăn, nhìn giá mà selfie rung cả điện thoại, một hồi tôi mới nói với cô phục vụ chúng tôi chỉ có khả năng chi trả cho 1/2 phần ăn tiêu chuẩn, may là order được.… Đọc tiếp “”

Hồi còn đi làm ở Cần Thơ mỗi lần vô Metro là vui lắm kiểu như một sự kiện quan trọng đồ mới vô, nói đi làm thì cũng không chắc nhiều khi lúc đó còn đi học vì nhớ mỗi lần vô chỉ để ngắm là chính chứ không có tiền mua.… Đọc tiếp “”

– One of the best thing about quán Mộc Riêu Nướng 318 Võ Văn Kiệt Q1 TPHCM Viet Nam là khi tôi kêu một ly cọng hành ngâm đá, lúc em phục vụ mang nhầm thành dĩa (thay vì *ly* như yêu cầu) thì lập tức có một bạn phục vụ khác ngăn lại đổi đúng thành ly, đúng lạnh và nhiều hành.… Đọc tiếp “”

Nãy đang dắt Yên đi chơi ở khu mua sắm trong lúc vợ đang shopping thì có hai thằng Tây sau lưng nó cứ đi theo nhìn nhìn mình thấy ngờ ngợ lát sau mình dừng hẳn lại thì nó chỉ tay vào cái loa 250 USD của mình hỏi “Is it Prince?”,… Đọc tiếp “”

Hồi tối nằm mơ thấy mình được 2 cái PS4 Controllers phiên bản đặc biệt do đích thân Chủ tịch Sony gửi tặng.

THÔNG BÁO MẤT THIỆP

Số là hôm qua gia đình tôi có đến một nhà hàng nhỏ ấm cúng khu Q1 mừng kỷ niệm 4 năm ngày cưới, sau khi ăn bữa tiệc nguội uống hai chai vang xong chếnh choáng tôi để quên lại tấm thiệp mừng vợ tôi tặng.… Đọc tiếp “”

Lên đầu trang