Phỏng vấn thầy Lam: Làm thế nào để trở thành một người viết giỏi ?

Với mong muốn làm cho blog ngày càng hấp dẫn, tui quyết định thêm vào series bài viết phỏng vấn những người mà tui quen biết với các chủ đề mà họ nắm rõ hoặc yêu thích. Bài phỏng vấn đầu tiên này là dành cho thầy dạy Văn hồi cấp 3 của tui, thầy tên Huỳnh Vũ Lam.Đọc tiếp “Phỏng vấn thầy Lam: Làm thế nào để trở thành một người viết giỏi ?”

Một chút về chuyện cầm bút

Đối với tui, viết là một thôi thúc cá nhân, một nhu cầu lành mạnh xuất hiện trong những năm gần đây. Nếu viết được một câu nào hay ho, tui sẽ nghĩ đến nó gần như cả ngày. Viết mở rộng suy nghĩ của tui, cũng như việc đọc. Khi tui đọc một suy nghĩ thú vị của bất cứ một người nào, tui thường đặt câu hỏi vì sao họ có thể có được suy nghĩ đó.… Đọc tiếp “Một chút về chuyện cầm bút”

Transformer 2

Trước khi đi xem phim này tui cũng làm một số cuộc nghiên cứu các bài review trên mạng, tui thấy gần như 99% là chê, không đọc thấy một lời khen nào. Lúc đó tui nghĩ Michael Bay kỳ này sẽ bị chung xuồng với McG rồi. Tức là một bộ phim bom tấn với nguồn kinh khí khổng lồ, quảng cáo rầm rộ khắp nơi nhưng cuối cùng chỉ có mấy đoạn Trailer là đáng coi còn đến khi coi phim thì ngủ.… Đọc tiếp “Transformer 2”

Nesta, đội tuyển Ý và một thời mê bóng đá

Việc Nghĩa bắt đầu nghe nhạc nước ngoài có nhiều lợi ích thật, sau khi nhớ về thời gian thích làm boyband, nhớ về thời gian học cấp 3. Giờ thì tui nhớ về cái thời mê bóng đá. Vì vậy hôm nay viết một chút về túc cầu giáo

Đầu tiên là phải nhắc đến người hùng thời ấy của tui:

Alessandro Nesta

Theo tui, không một cầu thủ chơi bóng nào có thể quyến rũ hơn anh ta.… Đọc tiếp “Nesta, đội tuyển Ý và một thời mê bóng đá”

Diễn viên khóc có khó không ?

Vài hôm trước Lộc khuyến khích tôi đọc cuốn “Từng qua tuổi 20”, một cuốn sách rất hay và nói rất nhiều đến chuyện “mid-life crisis” – đó là thời kỳ khủng hoảng trong cuộc sống của con người trong giai đoạn chuyển tiếp từ người chưa trưởng thành sang người trưởng thành mà gần như ai cũng đều phải trải qua, và người thành công sẽ là người vượt qua được cơn khủng hoảng đó.… Đọc tiếp “Diễn viên khóc có khó không ?”

Son of a bit

Tôi sinh ra không giống như những đứa trẻ khác, tôi khó sinh. Người ta nói tôi được thai nghén trong khoảng năm hay sáu năm gì đó, tôi là đứa con của rất nhiều người, nếu bạn cần được giải thích theo kiểu “bố + mẹ = con”.

Vì là một đứa trẻ hệ điều hành nên không giống như con người, tôi chỉ hiểu được và làm việc trong phạm vi đã được lập trình sẵn.… Đọc tiếp “Son of a bit”

Việt Nam thắng, Thái Lan thua

Hôm nay hả, hôm nay sáng ngủ tới trưa. Sau đó đi học tiếng Nhật với nhóm.

Tuần nào cũng vậy, chúng tôi bốn, năm người tập trung ở trường Đại học sư phạm đường An Dương Vương học tiếng Nhật. Vì cả tuần bận bịu đủ thứ nên chỉ học qua loa, thế là cả nhóm quyết định tổ chức học vào mỗi cuối tuần để ôn lại kiến thức.… Đọc tiếp “Việt Nam thắng, Thái Lan thua”

Thứ 7 – 27/12/2008

Tuần này không có đi học đàn nên sáng tha hồ nướng bánh mì, mở mắt ra là đã 9h hơn. Buổi trưa suy nghĩ mãi mới quyết định đi coi phim vì tiếc 80.000 đồng tiền vé (bằng 2 ngày ăn) và đường khá xa, may sao rủ được Nghĩa đi cùng khỏi phải đạp chiếc xe Xích Thố của mình.… Đọc tiếp “Thứ 7 – 27/12/2008”

24 + (1-2) = Bùng nổ

9h đêm tôi mới quyết định đi chơi Noel, vì cái bụng nó đói rã ra.

Nghĩ tới cái cảnh chen chúc nhau, nhích từng centimex để hít thở không khí xăng dầu của các ngã tư Sài Gòn cũng đủ làm tôi ớn lạnh rồi. Nên ngay từ buổi chiều 24 đã xác định như đinh đóng cột rằng tối nay không đi đâu hết.… Đọc tiếp “24 + (1-2) = Bùng nổ”

Lên đầu trang