Mùa hè năm ấy, tôi chẳng bao giờ có được em…
Tôi viết bài này, trong một ngày se lạnh cuối tháng 10. Khi tôi còn đang mơ màng và ngổn ngang trong đống lo toan, thì kỉ niệm ấy bất chợt hiện ra. Tai nghe tôi đang phát bài “100 mùa hạ” của Cam, và tôi đổ cho nó là lý do tôi nhớ về mua hè năm ấy. Nó như vết sẹo đã mờ, nhưng dấu tích thì ở đó. Như một cái hàng ăn cũ kĩ đóng cửa sau dịch, nhưng trong ký ức thì vẫn còn phảng phất.
Em học dưới tôi một lớp. Tôi quen em qua một người bạn. Nhưng chính thức quen biết em và nhìn em rõ hơn qua cái buổi chúng tôi cúp học đi ăn ốc. Ngày hôm đó tuy hết sạch số tiền tiết kiệm đi chơi nét, nhưng tôi vẫn vui. Vì được mời em ăn. Và tôi hiểu cái cảm giác “love at first sight”. Tình yêu của tôi ngày một lớn. Tôi nhìn em trên sân trường lúc giờ ra chơi, tựa đầu vào lan can tán dóc với tụi cùng lớp. Tôi nhìn em hớt hải cầm cờ, đứng dưới cái nắng 30 mấy độ để tập duyệt vụ khai giảng. Tôi nhìn em hớt hải đạp xe, vội vàng sau giờ tan học để kịp vô lớp học thêm ở trung tâm gần đó. Tôi nhìn em đứng mua bánh mì ở hàng quán gần trường, vừa ăn vừa quay ra vẫy tay tôi lúc tôi đang dắt xe vô cổng trường vào sáng sớm. Tôi chơi game không tập trung được, phải reply em ngay tức thì trên con điện thoại 1280 nokia đen trắng “Anh đang làm gì đấy?”. Tôi nán lại mỗi chiều để được nhìn và giả vờ vô tình gặp em lúc tan trường.
Tôi ngây ngô, không biết cảm xúc đấy là gì. Một cảm xúc mơ hồ, trong trắng, lơ lững giữa tình bạn và tình yêu. Tôi còn chả hiểu tình yêu là như thế nào, chỉ thấy mình bồi hồi khi gặp em, một cảm xúc khó tả. Cái huých vai của cô bạn – người là cầu nối giúp chúng tôi gặp nhau buổi đầu, đưa tôi về thực tế. Nó bảo tôi, thích rồi thì cứ tiến tới đi, không lại hối hận. Tôi ậm ừ. Trai nhát tệ đúng nghĩa. Nhưng tôi không thể để mọi thứ như vầy được. Tình yêu tôi như một quả bong bóng trong suốt khổng lồ, nó ngày một lớn. Rồi nó cũng sẽ vỡ ra với những thổn thức đáy lòng. Tôi sẽ phải nói em, một sớm một chiều. Tôi không thể như vầy mãi được. Tôi tự nhủ lần hai.
Nhưng tôi cũng chỉ là người đến chậm. Thằng bạn cùng lớp tôi, đẹp mã và thích đánh đàn tình tang đó đã đi trước tôi nửa năm ánh sáng. Nó cũng ngồi ngắm em, dưới tán cây phượng. Nó cũng mê mệt khi e đứng cầm cờ dưới cái nắng 30 độ. Nó cũng đứng ăn ở quầy bánh mì kế bên mà lúc đó tôi chỉ chăm chăm nhìn em. Nó cũng ngẩng đầu lên khu vực tầng 2, vừa chơi đuổi bắt vừa nhìn em tựa vào lan can. Và nó nhanh hơn tôi. Ngày hôm ấy nó đã nói “Anh thích em, buồi sau đi chơi nhé” trước tôi. Nó đã cầm tay em trước tôi. Nó đã hôm em trước tôi. Và thật may mắn tôi không phải chứng kiến vở kịch tình yêu của William Shakespeare trước mắt. Nhưng đớn đau thay, con bạn tôi lại rủ rỉ vào tai tôi mọi điều nó thấy chiều hôm đấy. Con đường về nhà ngày hôm ấy càng dài. Tôi tưởng tôi có thể đạp xe lên đỉnh Everest hết cả buổi chiều. Nhưng em đã đưa tôi xuống đáy Thái Bình Dương với không bộ đồ lặn o-xy đi kèm. Tôi hận tôi vì tôi đã không nhảy lên chuyến tàu định mệnh đấy sớm hơn. Tôi hối hận vì tôi không đủ dũng cảm để nhìn thẳng vào mắt em và nói những điều đó thay cho thằng bạn tôi. Tôi hối hận vì tôi đã đánh mất thứ tình cảm đầu tiên tôi có trong đời, rồi sau này những thứ cảm xúc đó không thể lấy lại được. Tối hối hận vì một hành động, một lời tuyên bố còn hơn cả ngàn cái nháy mắt, ngàn cái thư tay 2 dòng tôi nhét vô cặp em. Và tôi không chấp nhận mọi thứ. Nhưng tôi đã chấp nhận đợi em. Khi mọi thứ trở về đúng nguyên trạng của nó.
Em và nó chia tay. Tôi không vui vẻ, cũng không vội vàng, chỉ chờ đợi em. Cả mùa hè năm đó, là mùa hè cuối cùng tôi trú ngụ lại ngôi trường cấp 2 đầy kỉ niệm. Cả mùa hè đó, tôi nhắn tin với em, chỉ mong em chữa lành được mối tình cũ sau khi chia tay 1 tháng. Cả mùa hè, em không gọi tên bằng tên mà đặt cho tôi biệt danh “Dưa hấu”. Cả mùa hè, e muốn gặp tôi sau khi tôi kết thúc chuyến du lịch đi biển 7 ngày. Cả mùa hè, em khen tôi có đôi mắt đẹp dù ẩn sau đó là đôi mắt khờ dại vì cận 4 đi-ốp kèm theo 1 cặp kính nerdy ngu ngốc dày cộm. Cả mùa hè, tối nào e cũng chúc tui ngủ ngon và sáng hôm sau ra biển sớm để chụp cho em xem hoàng hôn. Cả mùa hè, tôi đã không bỏ lỡ. Tôi đã gọi điện cho em, nói những điều thầm kín bấy lâu nay. Tôi không chạy trốn nữa, tôi không hèn mọn, rụt rè nữa. Tôi sẽ phải nói với em rằng tôi đã sẵn sàng yêu em. Tôi phải giành lấy được nó. Cuộc điện thoại 10 mấy phút hơn. Nhưng em chỉ ngồi nghe tôi nói. Em lảng tránh. Em vội vàng cúp máy. Dòng tin nhắn cụt lủn hiện lên màn hình. “Em chưa sẵn sàng cho mối tình này. Chỉ là chưa sẵn sàng thôi. Còn em vẫn có tình cảm với anh. Nhưng em xin lỗi. E sợ lắm”. Tôi chết lặng. Cái vòng tay trang trí tôi khắc tên em nằm gọn trong thùng rác bên bờ biển. Tôi khóc như mưa. Chưa bao giờ tôi khóc nhiều như thế từ sau đợt đám tang ông nội hồi lên ba. Tôi trông như 1 thằng con nít trong bộ dạng của thằng học sinh lớp 9. Tôi khóc, đứng giữa bãi biển lúc vắng người, trời vẫn đẹp nắng cháy da, nhưng lòng tôi thì động hơn biển.
Tôi trở về nhà. Hơn một ngày tôi không ra khỏi phòng. Mẹ tôi mắng tôi vì bỏ bữa. Tôi mặc kệ. Rồi tôi lên cấp 3 cũng sẽ quên đi chuyện này. Em vẫn sẽ ở lại cái nơi đây cũng quên tôi thôi. Và đúng thật là em lại yêu người khác sau 1 tháng. Em chấp nhận họ cái một. Hoá ra từ đầu, tôi đã không được cái nước gì. Tôi nghĩ vậy. Đúng thời điểm hay sai thời điểm, đúng người hay sao người cũng chả áp dụng với tôi. Lần cuối tôi quay lại trường lấy học bạ và bằng, tôi còn chả thèm ngoái lại 1 lần. Tôi cứ thế bước đi trong cái nắng nhạt của mùa tựu trường gần đến. Tôi đã có sự đau khổ đời đầu. Cánh cửa hẹp lại đôi chút.
Em là mối tình đầu. Em là người tôi bắt đầu chớm nở cái tình yêu bọ xít. Em là người gieo cho tôi những tâm tư, những cơn sóng tình dập dìu và êm ả như biển đêm. Em cũng là người gây cho tôi vết sẹo đầu đời, cầm cái tình cảm buộc nơ của tôi vứt ra ngoài bãi uế. Em cũng là người làm tôi có những giọt nước mắt cá sấu đầu tiên trong đời. Em cũng là người khiến tôi mắc kẹt ở trường cấp 2 một khoảng thời gian, và mãi mới tìm thấy lối ra, không chút ngoảnh lại. Em… tôi chẳng thế nói được gì nữa. Cơn mưa đột ngột xối xả giữa cái tháng 9. Tôi vội né vào hiên, chờ đợi cảnh sắc cầu vồng – niềm tin của sự hi vọng. Nhưng chẳng có đâu, nó chỉ càng ngày càng nặng hạt đến đêm. Tôi về nhà trong bộ dạng ướt sũng như con chuột lột, nhưng không thấy nặng đầu hay lạnh, chỉ thấy rối bời. Có lẽ cơn mưa giữa tháng 9 đã gột rửa tôi, đưa tôi về cái cuộc sống hằng ngày.
Vì mùa hè năm đó, tôi chẳng có em. Còn điện thoại thì vẫn chạy “100 ngày” của Cam lặp lại.


Buồng quá em trai!
Anh chỉ ghi nơi anh cần gửi, nên bì thư chỉ đề “mùa hạ”
Mùa hạ mà anh yêu nhất là mùa hạ em đi Canada
Mùa hạ trời lên cao ngất, gay gắt thêm dặm đường xa nhà.
Muốn đẩy vai thím phát, kèm theo cốc bia
Cảm ơn thím. Nhớ viết thêm bài thím ơi
Anh chỉ ghi nơi anh cần gửi nên bì thư chỉ đề “mùa hạ”
Mùa hạ mà anh yêu nhất là mùa em đi Canada
Mùa hạ trời lên cao ngất, gay gắt thêm dặm đường xa nhà