Một truyện ngắn được viết vào năm 2023.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Hôm nay là một ngày Chủ nhật thật đẹp: nắng ấm và dịu, trời xanh trong vắt điểm mấy cụm mây nho nhỏ, nhàn nhạt, không ra hình thù gì rõ rệt cho thêm phần chấm phá. Tuyệt nhất là bầu không khí: không khí của một ngày nghỉ sau cả tuần bận rộn chốn văn phòng. Khách chửi mặc khách, sếp nhằn mặc sếp, Chủ nhật là ngày “thánh lễ” của tôi. Tất cả những chuyện không liên quan đến nghỉ ngơi thì sang tuần sau rồi tính tiếp. Thường thì sáng Chủ nhật tôi sẽ dậy thật sớm, đi dạo công viên gần nhà, xem các cô chú lớn tuổi tập nhảy và hít cho căng phổi bầu không khí thảnh thơi của buổi sáng cuối tuần. Nhưng hôm nay thì khác, hôm nay tôi đi thăm bệnh.
Bạn tôi nhập viện. Sau gần ba mươi năm sống trên đời, lần đầu tiên tôi nghe tin nó nhập viện. Chuyện không có gì vui, nhưng cũng lạ. Bạn tôi là thằng chú ý giữ gìn sức khỏe hơn tất cả những người tôi từng và sẽ biết. Nó ngủ sớm, dậy sớm, chạy bộ 10km cách ngày, những ngày không chạy thì nó tập cơ bụng, cơ mông, cơ ngực đủ cả. Nó tự nấu ăn mang đi làm, thực đơn xoay vòng từ cá hấp, trứng luộc, xúp tôm cho đến bò xào bông cải. Tôi với nó từng ở chung phòng. Mỗi khi tôi mua đồ ăn vặt về phòng là nó lại nhìn tôi với ánh mắt kinh tởm pha lẫn tội nghiệp. Thỉnh thoảng nó cũng có làm vài lon bia vui vẻ với hội bạn, nhưng chỉ uống đến lần đi tiểu đầu tiên là dừng. Nó hay nói với tôi là sau cú xả đầu, bia không còn vị ngọt mà chuyển sang đắng chát. Tôi đã tự mình nghiệm thử, hóa ra nó nói đúng thật. Tôi nhớ sáng nào nó cũng quét dọn ngăn nắp, sắp xếp mền gối tinh tươm trước khi đi làm. Lâu dần, tôi cũng bị lây một chút tính gọn gàng của nó. Những ngày nó về quê thăm nhà hay đi công tác xa, tôi đều quét dọn phòng kỹ lưỡng, duy có mền gối là tôi vẫn vứt lung tung, mãi chưa sửa được.
(Không) may là, nó vẫn xem phim người lớn và thủ dâm đều. Nếu không, tôi không biết nó có đắc đạo thành tiên không. Nó có bạn gái, một cô bé xinh xắn, thấp người, ngực to và nấu ăn cực kỳ ngon. Sau những buổi hẹn hò khá thường xuyên ở nhà hàng hấp thủy nhiệt hay quán lẩu rau tự chọn, hai đứa sẽ về phòng và làm đủ thứ trò của mấy cặp yêu nhau. Nó thuộc dạng kín tiếng trước mặt người lạ, nhưng khi chỉ có tôi và nó, nó sẽ kể chi tiết cho tôi nghe chuyện ứ ừ cùng bạn gái với vẻ hãnh diện hệt như một đứa trẻ ngoan khoe sổ liên lạc cho ba mẹ, bất kể tôi có nhu cầu nghe hay không. Dù ham muốn nhiều là vậy, nó chung thủy đến bất ngờ. Một kiểu chung thủy thứ phát – không phải do đức hạnh hay truyền thống gì, nó không mèo mỡ lung tung vì một lý do duy nhất: sợ mắc các bệnh phong tình.
Tuy vậy, có vẻ nó hài lòng với trải nghiệm của đôi tay hơn là một người phụ nữ ngoài đời thực. Khi đi làm và có rủng rỉnh tiền, bọn tôi – đám bạn ít ỏi còn chơi chung với nhau từ hồi cấp ba – bắt đầu nảy sinh nhiều thú vui thoát tục hơn. Lần đầu và cũng là lần duy nhất cả bọn rủ nó đi tay vịn, abc xyz tới bến, nó giảng cho cả đám về STDs (sexually transmitted diseases – bệnh lây qua đường tình dục). Những bài giảng sáo rỗng về HIV/AIDS mà bọn tôi đã thuộc làu từ thuở chưa biết tình dục là gì, dĩ nhiên không có tác dụng. Nó cũng biết điều đó. Nó nói về viêm gan B, thứ dẫn đến xơ gan và cái chết nhanh chóng sau vài tháng. Nó dẫn chứng lậu và giang mai, các bệnh phong tình có thể chữa được, nhưng để lại hậu quả là những cơ quan sinh dục gớm ói và những sang chấn tâm lý do “nhét cây tăm bông to tổ bố vào đầu cu mày để quét dịch xét nghiệm, và không phải chỉ một lần” (nguyên văn của nó). Tôi vẫn nhớ ngày hôm đó, trời cũng trong như hôm nay, cả đám mắt rưng rưng quay lại nhìn tôi chờ một lời xác nhận. Tôi, thằng bác sĩ bất đắc dĩ của nhóm do trót học y sáu năm trời, gật đầu. Ngày hôm đó, quán lẩu có thêm sáu khách, còn tiệm mát-xa đèn mờ mất đi sáu vé tiền bo.
Hôm nay tôi đi thăm nó ở bệnh viện trực thuộc Đại học Y Dược. Đó là một bệnh viện lớn, có cơ sở vật chất khang trang, với đội ngũ cán bộ chuyên môn giỏi và lương cao. Tôi không biết họ giỏi nên lương cao hay ngược lại, nhưng sao cũng được. Dĩ nhiên, nằm ở đây tốn cả đống tiền. Nó nằm ở tầng mười hai, phòng bốn giường, chung với ba bệnh nhân khác. Giường của nó nằm ngay cửa sổ. Nhìn ra cửa sổ thấy được mọi thứ, chằng chịt những đường phố và sân thượng nhà cao tầng. Cuối phòng có một cái TV LCD 32 inch đang bật, tiếng đã tắt, chỉ phát hình. HBO đang chiếu Jack Reacher do Tom Cruise đóng chính. Phim có phụ đề nên dù tắt tiếng vẫn theo dõi được nội dung. Cái TV câm lặng, nhưng tôi cảm giác nó đang phủ một lớp âm điệu vô thanh mỏng nhẹ lên bầu không khí trong phòng, giống như người ta quét một lớp dầu mỏng lên mặt bánh trước khi đặt vào lò nướng.
Tôi xởi lởi chào nó: “Trận Black Water tối qua thế nào?”
Nó vừa cười vừa đáp: “Tao không phải Tyrion, mũi tao còn nguyên đàng hoàng”.
“Sau này mày phải tránh nhúng mũi vào chuyện người khác nha con”.
“Mày đừng nói tới cái mũi nữa được không?”
“Ừ nhỉ, cũng phải giữ mặt mũi cho mày chứ.”
Trái ngược với tưởng tượng của tôi, nó không có cái vẻ vật vã, khốn khổ của một người bệnh nằm liệt giường. Tôi tưởng nó sẽ tuyệt vọng và đau đớn lắm, sau khi bỏ ra chừng ấy công sức cho một lối sống lành mạnh như vậy. Nhưng không, tôi thấy nó toát ra một vẻ thanh thản đến kỳ lạ. Nó ngồi đó, trên lớp drap trải giường trắng tinh như hoa sen, kim luồn và dây dịch truyền trên tay lóng lánh như cành dương liễu. Nắng sáng ấm áp soi rõ cái mũi sưng to sau phẫu thuật vẹo vách ngăn mũi của nó. Tôi nói với nó suy nghĩ này của mình. “May mà tao không để mày thấy mấy ngày đầu”, nó cười, đáp gọn lỏn. Rồi nó kể tôi nghe đêm đầu tiên sau khi vừa được đẩy ra từ phòng mổ: Băng gạc nhét đầy mũi, môi khô đét, họng nhức buốt do phải thở bằng miệng suốt, đờm máu đầy đặc đến nỗi nói chuyện cũng khó khăn. Nó nằm như vậy hai ngày đêm, đầu nhức inh inh, ghèn đóng kín mi mắt, mạch máu ở tay lành lạnh, tê tê do thuốc giảm đau truyền vào mỗi đêm. Nó kể tôi nghe chuyện cái quần bệnh nhân rộng thùng thình của nó lỏng dây nên tuột xuống ngay giữa sảnh đông nghịt bệnh nhân. Nó loay hoay gần năm phút mới cuối xuống kéo quần lên buộc lại được. Không ai cười chê hay chỉ trỏ, không ai quan tâm hay giúp đỡ, mỗi người bệnh tự đắm chìm trong thế giới do chính căn bệnh của mình bủa vây. Nó kể tôi nghe cụ ông giường kế bên phải mở khí quản, đâm ống nhựa xuyên vào cổ, buổi tối ho sặc sụa. Nó nằm đó, bất giác ứa nước mắt. Bà dì theo nuôi ông cụ giường bên mỗi tối đều hát ru cụ ngủ, nó hưởng sái một phần, nhờ vậy mà những giấc mơ đã bớt đau đớn hơn. Nó còn kể về buổi sáng ngày được rút gạc khỏi mũi, nó vào nhà vệ sinh ngồi yên một lúc, rồi quỳ mọp xuống tạ ơn tất cả những thánh thần và thế giới, tạ ơn đủ mọi thứ siêu hình và hữu hình vì khoảnh khắc đó, nó được thở như một con người bình thường.
Hôm đó tôi ở lại với nó. Bạn bè thân thiết không còn nhiều, lại mỗi đứa một phương, hiện tại chỉ có tôi là còn gần nó. Hai đứa tỉ tê đủ chuyện, chủ yếu là nó nói, tôi nghe. Nó thở bằng miệng là chính, nên nói được vài câu ngắn phải ngừng lại lấy hơi. Thỉnh thoảng chúng tôi tạm dừng khi có chị điều dưỡng vào tiêm thuốc, bác sĩ kiểm tra hay những lúc nó khó nhọc ngồi dậy húp cháo. Tối đến, tôi ngủ trên cái giường nhỏ dành cho người thân, ngay cạnh giường bệnh nhân. Bệnh viện cấp cho tôi nào khăn tắm, lược, bàn chải đánh răng… đủ cả. Ngoài sức khỏe, phòng bệnh này không thiếu thứ gì.
Đêm hôm đó, tôi giật mình tỉnh dậy vài lần. Lần nào cũng thấy nó thức, mắt ươn ướt, vương trên đôi khóe mắt là chút gì đó lấp lánh như cát. Cái TV mở suốt đêm. Lần đầu tôi dậy, TV đang chiếu Back To The Future phần 1. Lần thứ hai, lúc ông cụ giường kế bên lên cơn ho sặc sụa, TV đã chiếu sang phần ba. Khi Marty McFly đang phá nát dòng thời gian, ông cụ giường bên cạnh vẫn rên ư ử. Giọng rên đầy đặc đàm nhớt và sự bất lực. Tôi không biết cụ là ai hay bao nhiêu tuổi, chỉ biết cụ đặt một ống mở khí quản ngay cổ, điều dưỡng đến hút rửa hàng ngày. Người theo chăm cụ là con gái cụ, đủ tuổi để chúng tôi gọi bằng dì. Nửa đêm, cụ rên, ho, sặc dữ dội hơn, thằng bạn tôi nằm làm thinh, không buồn ngoái lại. Các cô điều dưỡng vào hút dịch, bác sĩ đến kiểm tra, dì con gái cụ liên hồi dỗ ngọt, lời lẽ đầy âu yếm như dỗ con trai. “Ngoan, ba ngoan, mai bác sĩ cho về. Còn quậy nữa là mai phải ở lại chích thuốc thêm đó.” Khi cơn vật vã của cụ tạm yên, dì ngồi cạnh giường nhìn cụ. Trong đôi mắt dì là một sa mạc cát phủ trải dài, đâu đó vẫn sót lại chút dấu vết của một dải cù lao xanh mướt. Không lâu sau, ánh nhìn của dì rời khỏi cụ, chuyển đến các lỗ cấp điện ở đầu giường bệnh. Thế rồi, dì hát, với một bàn tay nhẹ nhàng đánh nhịp lên tay ông cụ.
Mục rữa là bạn đồng hành
Đêm tối là kẻ hầu cận,
Khi lũ quạ mổ lên thân xác này,
Ta chờ người trong lâu đài cây du…
Tôi chìm vào một giấc mơ kỳ lạ. Trong mơ, tôi nuôi bốn con rắn. Không biết là loại rắn gì, chỉ nhớ là rắn. Lũ rắn to như trăn, dài cả mét. Mỗi con ở trong một chuồng riêng, chuồng giống như cái lò nướng bánh, có cửa trước trong suốt để nhìn vào bên trong, kèm chốt khóa. Bốn cái chuồng đặt thành hàng hai, chồng lên nhau. Nơi để những cái chuồng có vẻ là một tòa chung cư cũ kỹ, một tòa chung cư của rắn. Trong bốn con rắn, ba con thể hiện ác ý rõ ràng, lúc nào cũng ở nhe răng há mỏ chuẩn bị phóng người đến đớp tôi. Chỉ duy nhất một con có vẻ có thiện cảm và nghe lời tôi. Vốn sợ rắn, tôi chưa bao giờ dám mở cửa chuồng hay đến gần bọn chúng. Một hôm, mặt đất rung chuyển dữ dội – có động đất! Tòa chung cư cũ dĩ nhiên không chịu được, rung lên răng rắc. Tường gạch, vôi cát rớt ra từng mảng. Ba con rắn dữ bắt đầu quá khích, muốn xông ra. Chúng tông cửa chuồng, ầm ầm, ầm ầm từng tiếng. Nhưng không cần thiết, vốn dĩ những cái cửa chuồng luôn để hở chỗ bản lề. Khoảng hở đủ lớn để chúng có thể luồn ra bất cứ lúc nào. Từ ngày đầu thấy chúng, tôi đã biết điều đó. Chúng cũng biết vậy, nhưng không chui ra. Chúng muốn ra bằng cách tông vỡ cửa chuồng. Lúc đó tôi sợ quá, liều mở cửa chuồng con rắn hiền, định bụng đưa nó cùng chạy trốn. Lúc ôm con rắn trên tay tôi mới nhận ra, con rắn hiền vốn không phải là rắn, nó là một con gà con, lông tơ vàng óng, mềm như nhung.
Tôi thức dậy, người uể oải và nhức mỏi. Thằng bạn tôi ngồi trên giường, nhìn ra cửa. Khung cảnh trước mắt nó đầy những tòa nhà cao tầng, trống rỗng. Giường bên cạnh trống trơn. Ông cụ và bà dì đã rời đi tự khi nào.
“Đêm qua ngủ ngon thật”, nó nói.
“Mày cũng thích nghe hát ru hả?”, tôi hỏi.
“Không. Tao vui vì tao không phải ông cụ nằm kia.”
Căn phòng tĩnh mịch, ai đó đã tắt TV từ lúc nào.
“Bình thường là tốt nhất”, tôi nhận xét.
“Bình thường là tốt nhất”, nó lặp lại.
Sáng thứ Hai, tôi dọn đồ giúp nó rồi cả hai ra quầy thu ngân để làm thủ tục xuất viện. Đầu tuần nên lượng bệnh nhân khá đông. Tôi và nó ngồi chen chúc trong hàng ghế chờ đã chật kín người. Ngay quầy thu ngân, một anh bệnh nhân cao lêu nghêu đang chậm rãi nhích từng bước. Mũi anh này sưng to, nhét đầy băng gạc y hệt như bạn tôi kể. Chẳng nói chẳng rằng, nó bước tới dìu anh đó xuống ghế ngồi. Anh cao kều khẽ gật đầu, hai người trao đổi một ánh nhìn thoáng chốc rồi đường ai nấy đi. Tôi chở thằng bạn về phòng mình rồi quày quả quay xe đi làm. Có tiếng nó gọi với theo: “Tối về mua hộ tao cốc trà sữa nhiều trân châu trắng”.

