Dân Ruộng

Cơm trắng, cá chiên, ngồi thiền với rượu

Thời nghe Teen Pop

Có một tin mà mấy hôm nay chưa dám nói vì không thể tin được: Nghĩa bắt đầu tập tọe nghe nhạc nước ngoài.

Nhớ lúc trước cả đám ngủ chung đêm nào Nghĩa cũng mở suốt đêm cái bài Xin lỗi tình yêu của Đàm Vĩnh Hưng, nghe là thấy chán cái kiếp nhân sinh.… Đọc tiếp “Thời nghe Teen Pop”

Đập hộp mừng sinh nhật Mamy Bông

Hôm nay tui up hình mấy món quà mà tui, mamy, Ty bông được nhận nhân ngày sinh nhật của mamy tui. Đầu tiên là quà của nhân vật chính, cả tuần anh em tụi tui suy nghĩ mãi mà không biết mua quà gì cho mamy, quà gì mà phải vừa sành điệu vừa xài được, mẹ tui còn teen lắm, ngày nào cũng lên mạng chat chít rồi cập nhật tin tức nghệ sĩ trên VnExpress.… Đọc tiếp “Đập hộp mừng sinh nhật Mamy Bông”

Tổng kết sau những ngày theo đuổi Julia

Đầu tiên tui muốn nói lời xin lỗi vì đã làm cộng đồng mạng lo lắng đến phát sốt vì sự vắng mặt của các bài blog “không thể chê vào đâu được” của tui. Nói thật với các bạn, thời gian qua tui vắng mặt là vì phải liên miên các cuộc họp trên cung trăng chuẩn bị cho dịp lễ trung thu và tiện thể quảng bá cho phần hai của phim Twilight – New Moon.… Đọc tiếp “Tổng kết sau những ngày theo đuổi Julia”

Phỏng vấn thầy Lam: Làm thế nào để trở thành một người viết giỏi ?

Với mong muốn làm cho blog ngày càng hấp dẫn, tui quyết định thêm vào series bài viết phỏng vấn những người mà tui quen biết với các chủ đề mà họ nắm rõ hoặc yêu thích. Bài phỏng vấn đầu tiên này là dành cho thầy dạy Văn hồi cấp 3 của tui, thầy tên Huỳnh Vũ Lam.Đọc tiếp “Phỏng vấn thầy Lam: Làm thế nào để trở thành một người viết giỏi ?”

Một chút về chuyện cầm bút

Đối với tui, viết là một thôi thúc cá nhân, một nhu cầu lành mạnh xuất hiện trong những năm gần đây. Nếu viết được một câu nào hay ho, tui sẽ nghĩ đến nó gần như cả ngày. Viết mở rộng suy nghĩ của tui, cũng như việc đọc. Khi tui đọc một suy nghĩ thú vị của bất cứ một người nào, tui thường đặt câu hỏi vì sao họ có thể có được suy nghĩ đó.… Đọc tiếp “Một chút về chuyện cầm bút”

Transformer 2

Trước khi đi xem phim này tui cũng làm một số cuộc nghiên cứu các bài review trên mạng, tui thấy gần như 99% là chê, không đọc thấy một lời khen nào. Lúc đó tui nghĩ Michael Bay kỳ này sẽ bị chung xuồng với McG rồi. Tức là một bộ phim bom tấn với nguồn kinh khí khổng lồ, quảng cáo rầm rộ khắp nơi nhưng cuối cùng chỉ có mấy đoạn Trailer là đáng coi còn đến khi coi phim thì ngủ.… Đọc tiếp “Transformer 2”

Nesta, đội tuyển Ý và một thời mê bóng đá

Việc Nghĩa bắt đầu nghe nhạc nước ngoài có nhiều lợi ích thật, sau khi nhớ về thời gian thích làm boyband, nhớ về thời gian học cấp 3. Giờ thì tui nhớ về cái thời mê bóng đá. Vì vậy hôm nay viết một chút về túc cầu giáo

Đầu tiên là phải nhắc đến người hùng thời ấy của tui:

Alessandro Nesta

Theo tui, không một cầu thủ chơi bóng nào có thể quyến rũ hơn anh ta.… Đọc tiếp “Nesta, đội tuyển Ý và một thời mê bóng đá”

Diễn viên khóc có khó không ?

Vài hôm trước Lộc khuyến khích tôi đọc cuốn “Từng qua tuổi 20”, một cuốn sách rất hay và nói rất nhiều đến chuyện “mid-life crisis” – đó là thời kỳ khủng hoảng trong cuộc sống của con người trong giai đoạn chuyển tiếp từ người chưa trưởng thành sang người trưởng thành mà gần như ai cũng đều phải trải qua, và người thành công sẽ là người vượt qua được cơn khủng hoảng đó.… Đọc tiếp “Diễn viên khóc có khó không ?”

Son of a bit

Tôi sinh ra không giống như những đứa trẻ khác, tôi khó sinh. Người ta nói tôi được thai nghén trong khoảng năm hay sáu năm gì đó, tôi là đứa con của rất nhiều người, nếu bạn cần được giải thích theo kiểu “bố + mẹ = con”.

Vì là một đứa trẻ hệ điều hành nên không giống như con người, tôi chỉ hiểu được và làm việc trong phạm vi đã được lập trình sẵn.… Đọc tiếp “Son of a bit”

Lên đầu trang