Chợt nhớ Lệ Đá
Hôm qua lúc đang nằm ngủ giấc chiều, nói là ngủ chứ đa số tui cũng chỉ mơ màng. Giấc chiều thường không có giờ giấc, đôi khi tui tranh thủ ngủ khoảng từ 12h30 đến 1h30, đôi khi việc nhiều quá phải rướn theo, đến chừng 16h30 mới tranh thủ chợp mắt được một chút, nằm ngay kế bàn làm việc, trên tấm thảm, chân có lót một cái gối rất êm mẹ cho.… Đọc tiếp “Chợt nhớ Lệ Đá”
Xuôi như dòng nước
Có việc phải chạy về quê thiệt sớm, vừa quyết định lúc khoảng 6h tối thì đến 10h tối lên xe. Vừa ngồi ăn tối vừa nghĩ những việc cần chuẩn bị, giấy tờ, đồ đạc, muốn mang gọn gàng nhất có thể vì đi cũng chỉ một mình. Sẵn đang đọc truyện tranh lại nên mang một cuốn theo, muốn đọc thử tiểu thuyết cũng mang một cuốn theo, lo ngồi trên xe không có gì làm cũng chán nên download một đống phim vào Netflix, cả vài bộ phim tài liệu.… Đọc tiếp “Xuôi như dòng nước”
Cốc mới được
Hôm nay có hẹn thằng em ra một quán beer kiểu Hà Nội đường NTMK ăn trưa rồi làm vài cốc chơi. Cái vui là vừa đến nơi thì trời đổ mưa lớn, gió thổi lồng lộng qua những khe cửa của quán, mát rượi.
Yên vị rồi tui nhờ cô phục vụ trước tiên là mang ra một cốc beer tươi Hà Nội, đồ ăn tính sau, mưa tuy lớn nhưng không biết trước khi nào sẽ hết nên phải tận hưởng ngay cái cảm giác nốc một ngụm beer mát lạnh rồi ngắm mưa cái đã.… Đọc tiếp “Cốc mới được”
Mắt biếc Vĩnh Long
Tui khá thích Vĩnh Long vì một lý do khá ngô nghê là đường Trưng Nữ Vương của nó giống đường…Nguyễn Đình Chiểu ở Mũi Né. Đường rộng tương đương, có những ngày trời nắng và gió nhiều vác chiếc xe máy cà tàng chạy một vòng ở nơi mà không ai biết mình, lâu lâu gió thổi tấp mặt thấy mát quá lại mò ra đoạn gần bờ sông đứng đó ngắm một chút, tuy không đẹp như biển nhưng ok, có thể coi nó như một Mini-Mũi Né vậy.… Đọc tiếp “Mắt biếc Vĩnh Long”
Uống vào thì lại lời ra
Đôi khi ba chỉ muốn quỳ xuống trước mặt các con để xin lỗi các con, nếu ba đã không làm hết sức để tụi con được hạnh phúc. Đôi khi ba cũng như rất nhiều người khác, là một người lạc loài và không biết mình muốn gì và làm gì trong đời, đôi khi, ba nghĩ ba yêu thương tụi con chỉ là vì để yêu chính ba.… Đọc tiếp “Uống vào thì lại lời ra”
5 giây Gamer
Cách đây độ chừng vài năm mình có nhận tin nhắn từ quê gửi lên với nội dung đại khái là: “Ba của Đăng dạo này lo chơi game suốt ngày”, kiểu là tối ngồi đánh đến 11h khuya, 5h sáng đã dậy sớm đánh tiếp. Một chút thông tin về ông già: khoảng 60 tuổi, quản lý 2 công ty, có 3 con nhỏ (đứa nhỏ nhất nhỏ hơn cả con mình) và chơi độc nhất trò World of Tanks.… Đọc tiếp “5 giây Gamer”
Rock thời mặc khố
Tui là một người thích nhạc Rock mà bề ngoài chắc chỉ có bộ râu là giống một fan nhạc Rock nhất. Còn lại, tui chưa từng để tóc dài rũ rượi hay xăm mình, tui chưa từng đến một liveshow nào, cũng như không hút thuốc và không mặc những chiếc áo thun đen có hình đầu lâu.… Đọc tiếp “Rock thời mặc khố”
Câu chuyện đồ chơi
Tết dọn dẹp nhà cửa vô tình xem lại tấm hình vẽ chân dung được tặng làm tui cười mỉm, trong hình là tui đang cầm những thứ mà tui thích trên đời: iPhone, headphone, beer, đồ chơi và tay cầm chơi game. Từ nhỏ khi xem những bộ phim Mỹ thấy những đứa từ trẻ con đến vị thành niên chúng có một căn phòng như một vũ trụ riêng: những áp phích ban nhạc Rock thể hiện tư tưởng chống đối, trên kệ đầy những nhân vật đồ chơi lớn nhỏ đầy màu sắc… Nó luôn là hình tượng của tui cho mọi căn phòng của mình xuyên suốt tuổi trẻ.… Đọc tiếp “Câu chuyện đồ chơi”
Ông Hoàng chấm mọi thứ là GOTY
Hồi còn học lập trình ở Cần Thơ hàng ngày mình hay tản bộ từ căn nhà trọ khu Lý Tự Trọng đến đoạn đầu đường Trần Hưng Đạo, mỗi khi đi học về cất tập vở xong là lại chạy vù ra khỏi phòng xỏ giày đi bộ và nhét headphone vào.… Đọc tiếp “Ông Hoàng chấm mọi thứ là GOTY”
Vịt nấu chao của ngoại
Hồi còn ở Cần Thơ thỉnh thoảng chừng 1-2 tháng tui lại ghé nhà ngoại chơi, ở đoạn mà người dân hay gọi là “khúc Số 10”. Mỗi lần ghé tui đều nhắn trước để ngoại nấu vài món cho ăn, đôi khi bánh xèo, nhưng đa số là vịt nấu chao.… Đọc tiếp “Vịt nấu chao của ngoại”
