Dân Ruộng

Cơm trắng, cá chiên, ngồi thiền với rượu

Một chớp mắt

Cầm đàn lên như phản xạ tự nhiên các ngón tay chụp ngay Sol trưởng, tay còn lại tự nhiên vuốt sáu dây, vừa xong, hai ngón bên này dời xuống dòng thứ hai và thứ ba.

Có những cái đã ở bên mình như một phần không tách rời, nó chỉ lẩn khuất đâu đó chờ ngày tao ngộ, phủi bụi và lại ngồi với nhau như tri kỉ.… Đọc tiếp “Một chớp mắt”

Thăm mộ nhau

Đổi mới bản thân bắt đầu từ chuyện nhìn coi ta còn bao lâu để sống. Trong trường hợp của người đàn ông này, nhìn lại gia phả chỉ hưởng thọ đến 75 là hết, định chọn làm mốc. Nhưng nhìn lại lối sống tự thấy phải thay đổi chút đỉnh, hưởng thọ sửa thành hưởng dương.… Đọc tiếp “Thăm mộ nhau”

Sợ trời sáng

Để ý nhìn đồng hồ thì biết mỗi ngày có tám mươi phút ngồi trên yên xe, chừng đó thời gian với những suy nghĩ và con tai nghe luôn nằm bên tai phải. Ngồi lọc lựa tìm coi với chừng đó mình nghe cái gì? Cầm tờ A4 chia ra làm hai chuyến.… Đọc tiếp “Sợ trời sáng”

Dukkha

Xài giấy viết trở lại, rõ ràng nó không tiện lợi bằng việc ghi chú thẳng lên điện thoại, thứ luôn có trong túi quần và đồng bộ lên các thiết bị khác, cần là có. Nhưng mà xài giấy viết nó vui. Đời là một chuỗi dài những lựa chọn, đôi khi tôi ưu tiên niềm vui hơn hiệu quả, để mỗi sáng trở dậy chịu khó ngồi, chịu khó thở, chịu khó đánh răng và thỉnh thoảng chịu khó cạo râu.… Đọc tiếp “Dukkha”

Lạc bầy

Bò qua được phân nửa đời người vẫn không thấy một ai. Ngồi thử, nằm thử, nói thử, cũng tự thấy lạc loài. Gọi hỏi mẹ, mẹ nói không sao. Đêm nằm vẫn nghĩ ngày mai phải làm gì tiếp theo? Phải rồi, mở mắt, phải rồi, thở, phải rồi, cuốn sổ đặt trên bàn còn chi chít những dòng chưa được đánh dấu hoàn thành.… Đọc tiếp “Lạc bầy”

Country side Billionaire

Một thằng gốc Ấn đẻ ra ở New Zealand định cư ở Canada đang đi Trung Hoa nhập hàng. Một thằng ở Luân Đôn, hai ba đứa kia ở đâu chưa biết. Lập trình viên tự giới thiệu là dân ruộng. Không ai hiểu nên cực chẳng đã tạm dịch là Country-side billionaire.… Đọc tiếp “Country side Billionaire”

Câm

Không báo trước, một ngày tự nhiên tôi chọn im lặng, rồi đâm ra yêu nó hồi nào không hay.

Từ chối những náo nhiệt, từ chối những buổi gặp gỡ và những cuộc điện thoại vô bổ. Tôi đạp xe những ngày chỉ có mình với mình. Làm bạn với im lặng, tôi không chỉ thấy đoạn đường phía trước thênh thang, mà cả những suy tưởng của mình cũng rộng mở.… Đọc tiếp “Câm”

Yêu em như lẩu cá

Cứ mỗi lần muốn làm một ca sĩ nhạc Sến thì mình lại hay tưởng tượng đến một viễn cảnh ưa thích. Đó là mình có một ông anh quen ở miệt thứ, biết nhau qua dịp nào cũng được, có thể là qua một bàn nhậu chung rồi dần thành bạn thân, ông này mình tưởng tượng luôn là người gầy, rám nắng, tóc ngắn và gương mặt hơi khắc khổ, ông ấy sẽ ít nói và quan trọng nhất, là ổng có một con đò, nhất định phải sở hữu một con đò, hay ghe gì đó cũng được.… Đọc tiếp “Yêu em như lẩu cá”

Anh nhớ em cùng lúc với thành phố

Hồi còn đi làm lập trình viên ở khu Tân Thuận quận 7, mỗi sáng trước khi vào công ty tôi hay ghé quán phở gần đó để lót dạ, nói là quán chứ nó cũng không đến mức đó, chỉ là một chiếc xe phở và vài bộ bàn ghế đơn giản vậy thôi, tôi thích quán là vì thịt bò lúc nào cũng tươi, thơm và béo.… Đọc tiếp “Anh nhớ em cùng lúc với thành phố”

Cái tựa bị sửa lại

Hết dịch, Mây mở tiệm bán hoa. Cổ còn để một xe bán cà phê mà cổ treo bảng khoe rằng “em pha rất ngon”. Tôi công nhận.

Tôi làm đủ mọi cách để gây ấn tượng với cổ. Vừa lãnh lương tôi rút ra một cọc tiền đến mua cà phê, làm bộ rớt ra mấy chục tờ 500k, bữa nào làm sang thì gọi taxi, thuê thêm thằng đàn em đi theo mở cửa đóng cửa, cúi dập đầu đủ kiểu nhưng cô vẫn không để ý.… Đọc tiếp “Cái tựa bị sửa lại”

Ở trọ

Về đây mất gần 1 tháng mới kiếm được chỗ bán thịt bò ngon, và cũng là lần đầu tiên trong đời tôi mua bò ở ngay lò, và nếu tôi quẹo phải thêm ba chục mét nữa rồi quẹo trái thêm hai chục mét nữa tôi cũng được ăn tô bún bò chưa từng có trong đời, cái tô bự bằng hai con bò cộng lại và miếng sườn que bự bằng hai chiếc xe đạp điện cộng lại.… Đọc tiếp “Ở trọ”

Lên đầu trang