Vô Danh Tiểu Tốt

Lành lạnh

Hai bữa nay trời bắt đầu lành lạnh. Không quá buốt, cái lạnh nhẹ nhàng mơn trớn lên da thịt khiến cho tâm hồn thấy dễ chịu. Bởi vậy mới gọi là lành lạnh, chứ không phải quá lạnh. Lạnh mà lành.

Mỗi lần trời lành lạnh là tôi lại có cảm giác mong chờ không rõ ràng.… Đọc tiếp “Lành lạnh”

Bình thường

Đời bình thường, buổi sáng, tôi đi vô cái hẻm nhỏ xíu mua mấy bịch chè ngon về nhà ăn. Rất ngon, dù hơi mắc. Cái chỗ bán chè làm cũng xôm. Nhưng tôi thích nhất là cái cảm giác đậu xe ngoài đầu hẻm, lội bộ từ từ vào cái hẻm nhỏ xíu vừa lọt chiếc xe máy không-quay-đầu.… Đọc tiếp “Bình thường”

Lên đầu trang