Vô Danh Tiểu Tốt

Văn cấm ơ ơ

Văn cấm là ăn cắp nhạc cấm của Torai9. Văn cấm là văn viết mà cấm đọc, còn vẫn đọc thì tui không có bảo hiểm cho cái tư tưởng và cái tâm trạng đâu à.

Tui có nhận một lá thư, cũng không dài lắm, của thằng bạn thân. Nó hỏi tui một câu hỏi đậm chất triết học, liên quan đến hành vi con người.… Đọc tiếp “Văn cấm ơ ơ”

Quán trọ trần gian

Cái năm mà Chester tự tử thì tôi cũng gặp nhiều vướng mắc trong đời. Suy nghĩ non nớt lúc đó cứ bùng phát lên ý-muốn-đi-theo. Rồi cũng trong năm đó, ông anh bà con bên ngoại của tôi, còn trẻ, đẹp trai, một vợ hai con, đi-theo-trước. Thiền viện Trúc Lâm, cũng một kiểu-đi như Chester.… Đọc tiếp “Quán trọ trần gian”

Cô đơn

Lâu lâu cô đơn lại ghé thăm. Cũng không có gì đặc biệt, chỉ là cảm xúc, suy nghĩ không giải bày được với ai. Tự bản thân gặm nhấm từ từ, với nhạc, với im lặng, với chịu đựng rồi cũng nguôi ngoai được phần nào. Sống tiếp với thêm một vết sẹo cô đơn để lại.… Đọc tiếp “Cô đơn”

Lành lạnh

Hai bữa nay trời bắt đầu lành lạnh. Không quá buốt, cái lạnh nhẹ nhàng mơn trớn lên da thịt khiến cho tâm hồn thấy dễ chịu. Bởi vậy mới gọi là lành lạnh, chứ không phải quá lạnh. Lạnh mà lành.

Mỗi lần trời lành lạnh là tôi lại có cảm giác mong chờ không rõ ràng.… Đọc tiếp “Lành lạnh”

Bình thường

Đời bình thường, buổi sáng, tôi đi vô cái hẻm nhỏ xíu mua mấy bịch chè ngon về nhà ăn. Rất ngon, dù hơi mắc. Cái chỗ bán chè làm cũng xôm. Nhưng tôi thích nhất là cái cảm giác đậu xe ngoài đầu hẻm, lội bộ từ từ vào cái hẻm nhỏ xíu vừa lọt chiếc xe máy không-quay-đầu.… Đọc tiếp “Bình thường”

Lên đầu trang