Anchovy

Đến cuối cùng, tôi là một con cá cơm bình thường giữa bầy cá cờ bình thường, chẳng mảy mai bận tâm đến lũ cá voi hay cá mập ngoài kia.

1.

Tôi bắt đầu công việc mới ở Sài Gòn sau một tuần dọn nhà và ổn định chỗ ở. Hang đá thời tiền sử nơi tôi ở trọ không lấy gì làm hấp dẫn, nên tôi ra ngoài suốt. Chăm sóc khách hàng trực tuyến cho một công ty khởi nghiệp chuyên bán linh kiện máy tính, một công việc không nhẹ nhàng cũng chẳng vất vả, không thú vị cũng chẳng chán chường, không ổn định cũng chẳng bấp bênh, không đến mức an phận nhưng tương lai chẳng lấy gì làm thăng tiến.… Đọc tiếp “1.”

Ai mang con sáo sang sông

Rồi tôi cũng đến Sài Gòn, giữa một chiều tháng 7 oi bức, ngột ngạt, đầy bụi khói và đủ loại tiếng ồn. Thành phố của đủ thứ ích kỷ, xấu xa, của bon chen và đố kỵ. Việt, hàng xóm thân thiết với tôi lúc nhỏ, cho tôi ở tạm một phòng còn trống trong cái ký túc xá tập thể bé như lỗ mũi mà nó cùng đám sinh viên đại học đồng lứa thuê chung.… Đọc tiếp “Ai mang con sáo sang sông”

Prologue

Đó là một buổi trưa mùa hạ mát lành. Gió lồng lộng, không khí đậm mùi nước quyện phù sa, đúng như những gì người ta mong đợi ở một quán lá ven sông. Thỉnh thoảng một chiếc tàu con hay ghe lớn chạy qua, kéo theo sau những bọt sóng trắng và tiếng máy nổ lạch bà lạch bạch.… Đọc tiếp “Prologue”

Cô bán bún

Vội đi, bỏ đôi gánh bún. Ai xào bây giờ cô ơi!

“Răng con cũng trắng đều nè chú” Mỗi lần nghĩ tới Cần Thơ, tui lại nhớ con bé nói câu này. Hay chính xác hơn tui bắt đầu nhớ Cần Thơ theo cách đó từ lúc lên Sài Gòn. Một ngày trưa trờ trưa trật, hơi nóng đường Trần Văn Hoài bốc lên hầm hập giữa cái lạnh mang mác chớm xuân khiến người ta có cảm giác đang hấp bánh bao trong phòng máy lạnh.… Đọc tiếp “Vội đi, bỏ đôi gánh bún. Ai xào bây giờ cô ơi!”

Lên đầu trang