Monica Geller

That's a great story. Can I eat it?

Đen thôi, đỏ quên đi

Hôm trước ghé quán nghe được câu chuyện mà đồng chí G kể về những người bạn Xanh, Đỏ và Trắng, về những công việc, hoài bão, ước mơ của họ. Đồng chí G vẫn vậy, bất luận là kể chuyện giả tưởng hay chuyện có thật, anh luôn tạo được một cái không gian say sưa nhất trong quán: anh say sưa kể, còn mọi người say sưa nghe.… Đọc tiếp “Đen thôi, đỏ quên đi”

Chị Trang

Có một ngày trong lúc lướt xem kỷ niệm trên Facebook, tôi chợt thấy comment từ xưa lắc xưa lơ của anh họ tôi, và tôi bắt đầu nghĩ về anh, về cả cuộc đời của anh, rồi tôi nhận ra rằng tôi chưa bao giờ nghĩ tới việc viết về những người gần gũi với tôi, kể cả người nhà, họ hàng, hay bạn bè… Tôi bần thần, ngẩn ngơ cả người khi nhận ra sự thật đó, rằng tôi đã viết quá nhiều về bản thân mình, và về những nhân vật hư cấu trong một trang sách hay một bộ phim nào đó, thậm chí viết về một người lạ tôi gặp trên đường đời, nhưng lại chưa từng viết về những người vô cùng thân thuộc với tôi, như chị Trang.… Đọc tiếp “Chị Trang”

Bến xa quê

Còn khoảng 1 tháng nữa là tròn 1 năm tôi dọn đến sống ở cái nhà trọ này. Một cái nhà trọ nằm trong một con hẻm nhỏ giữa lòng Sài Gòn. Nó có khoảng 25 phòng, chia làm 5 tầng, tính luôn tầng trệt để xe và sân thượng để giặt giũ.… Đọc tiếp “Bến xa quê”

Để trứng cuốn đi

Đó là một quán bánh cuốn nóng nhỏ nằm ngay trên vỉa hè của một tiệm trông chừng là bán phụ kiện điện thoại, nhưng có treo bảng bán cả bảo hiểm các loại. Ngay sát bên quán là hàng đồ chơi trẻ con, treo lủng lẳng mấy con diều hình người dơi người nhện trông hết sức kệch cỡm.… Đọc tiếp “Để trứng cuốn đi”

Lên đầu trang