Monica Geller

That's a great story. Can I eat it?

Vơ vẩn về vân

Hôm kia ngước nhìn lên

Bỗng thấy trời xanh ngắt

Trôi giữa làn nước mắt

Ngơ ngẩn một áng mây…

 

Hạc vàng bay biền biệt

Mây trắng đợi ngàn năm

Thăm thẳm sầu bên núi

Những lữ khách lặng câm…

 

Đời phiêu lưu du lãng

Khung thương đến Nại Hà

Bao vầng mây thuở trước

Có trôi dạt về qua?… Đọc tiếp “Vơ vẩn về vân”

Từ trái tim

Nhạc nghe lúc đọc bài: https://youtu.be/c1j_JO2QaSg?si=PBSFMKFxXFwJj1xp

Hôm trước tui đọc được một bài phỏng vấn một phiên dịch, trong đó có đoạn phiên dịch này nói: “Có nhiều người hỏi tôi có thể dạy họ tiếng Việt không, hay có cuốn sách nào để học được tiếng Việt như anh, tôi chỉ trả lời: điều này xuất phát từ tình yêu, từ trái tim.… Đọc tiếp “Từ trái tim”

Quà sinh nhật cho Vi

Hôm nay là sinh nhật trên giấy tờ của mình. Số là lúc làm giấy tờ, cái chị y tá trong trạm xá năm ấy thay vì ghi ngày mình sinh thì bả ghi ngày tống mình ra khỏi trạm xá. Vậy nên hôm nay nhận được thêm kha khá lời chúc từ… nhà mạng, ngân hàng và bảo hiểm.… Đọc tiếp “Quà sinh nhật cho Vi”

Khách quen nên được báo trước

Sáng nay thứ 2 nên kẹt xe chết cđm nhưng vẫn cố đi xa thêm một chút để ăn sáng ở quán quen rồi mới tới công ty. Đang húp tô bún nóng hổi để đỡ cơn đau trong người thì chị chủ quán báo cho cái tin như sét đánh ngang tai: “Tranh thủ ăn đi nha, hết tháng sau chị nghỉ bán luôn rồi đó”.Đọc tiếp “Khách quen nên được báo trước”

SINH RA LÀ ĐỂ TRẢ HIẾU

Đó là câu hát cứ vang lên trong đầu mình suốt mấy hổm rài. Nó nằm trong một bài hát tên là “Nhất bái thiên địa” của nhóm nhạc rock indie The Flob, một bài rock mà mình tình cờ nghe được qua lời giới thiệu của nhỏ bạn. Bài hát này xoay quanh câu chuyện một người cha vì ham mê phú quý nên đã ép gả con gái của mình cho một ông bạn giàu có, để rồi cuối cùng cô con gái uất ức đến mức tự chấm dứt đời mình.
Đọc tiếp “SINH RA LÀ ĐỂ TRẢ HIẾU”

Nói vu vơ

Có ai giống tui mỗi khi xem lại mục “ngày này năm xưa” trên Facebook là cứ muốn cười vào bản thân mình lúc trước hông? Cái thời mình còn ngu và vô tư trưng bày cái ngu đó lên mạng cho tất cả mọi người cùng thưởng thức :))). Thiệt mỗi lần xem lại chỉ thấy xấu hổ tới mức muốn xóa hết đi thà là bỏ đi hết ta làm lại từ đầu.… Đọc tiếp “Nói vu vơ”

Trước phở Dành chưa hề có phở Dành, sau phở Dành chỉ có mỗi phở Dành

– Một nạm nhiều bánh phở như cũ hả con?

– Dạ. Hì hì, lâu rồi con không ghé vậy mà cô nhớ hay ghê. À mà cô cho con hai tô nha, với hai chén giá trụng nữa. Bạn con đang dựng xe chút vô.

– Rồi rồi có ngay nha con.… Đọc tiếp “Trước phở Dành chưa hề có phở Dành, sau phở Dành chỉ có mỗi phở Dành”

Cho em hỏi em phải đi tìm kiếm bao lâu Để được yêu Sau những đêm tịch liêu

Tháng trước tôi có viết vài bài về chuyện làm thế nào để có người yêu. Viết về tình yêu khiến tôi thấy rất hạnh phúc vì bản thân đã tạm gọi là yên ổn với chuyện yêu đương, hạnh phúc tràn cả ra ngoài đến mức phải chia sẻ bớt đi, để lan tỏa năng lượng tình yêu đó tới tất cả những ai đang ủ ê cô độc hay cứ loay hoay mãi trong những cuộc tình vô nghĩa lý.… Đọc tiếp “Cho em hỏi em phải đi tìm kiếm bao lâu Để được yêu Sau những đêm tịch liêu”

Người đi, ừ nhỉ, người đi thực

Hôm nay tròn 49 ngày chị Trang tôi mất, tôi vẫn ở Sài Gòn, chẳng biết làm gì nên lại ghé quán lải nhải vậy. Mà cũng không biết nói gì nữa, chỉ là mỗi lần nhìn ảnh chị, mỗi lần xem tin nhắn cũ, xem clip chị hát… tôi không hề thấy buồn, tôi thấy như chị vẫn còn đây, kề bên tôi.… Đọc tiếp “Người đi, ừ nhỉ, người đi thực”

Lên đầu trang