Vơ vẩn về vân
Hôm kia ngước nhìn lên
Bỗng thấy trời xanh ngắt
Trôi giữa làn nước mắt
Ngơ ngẩn một áng mây…
Hạc vàng bay biền biệt
Mây trắng đợi ngàn năm
Thăm thẳm sầu bên núi
Những lữ khách lặng câm…
Đời phiêu lưu du lãng
Khung thương đến Nại Hà
Bao vầng mây thuở trước
Có trôi dạt về qua?… Đọc tiếp “Vơ vẩn về vân”








