Không Hy Vọng

Người vô vọng tìm sở thích trong chính sự vô vọng để thấy được ý nghĩa của hi vọng.

Công việc làm thêm đầu tiên

Tôi, 21 tuổi, lần đầu đi trợ giảng (//▽//)

Đây là lần đầu tiên tôi có một công việc làm thêm, nếu không tính việc gia sư cho một đứa em họ bên nhà nội. Lời giới thiệu trợ giảng này thông qua một người bạn trong lớp của tôi, và vì cô ấy vẫn còn ở dưới quê và bản thân tôi nên mạnh dạn hơn trong cuộc đời nên tôi đã quyết định nhận nó.… Đọc tiếp “Công việc làm thêm đầu tiên”

Lại lẩu

Lần trở lại của CLB chúng tôi lại là một bữa lẩu. Không khi nào người dân Hà Nội lại vui mừng đến thế khi việc giãn cách xã hội đã được nới lỏng để mọi người có thể đi làm lại và để đi ăn. Thực sự đấy, những câu chuyện đi ăn, nhất là ăn tối và ăn đêm đối với tôi như một liều mai thuý vậy, và như thế cân nặng của tôi đã không giảm được lại còn tăng vù vù.… Đọc tiếp “Lại lẩu”

Ông ngoại

Ông tôi là một người khó tính. Mỗi việc tôi và những đứa em tôi làm luôn phải thật tốt, từ việc nhà như lau dọn và làm bếp cho đến việc học tập và thi cử. Điều này cũng phải thôi, bởi ông từng làm giám đốc của một chi nhánh ngân hàng, sau này ba đời con gái thì hai dì đều nối gót ông.… Đọc tiếp “Ông ngoại”

Đêm mưa Hà Nội của một kẻ non nớt

Nên bắt đầu bài viết này từ đâu? Tôi không biết, và chắc chắn là cái con tiểu cường đang ngồi ngắm tôi trong khi nó trú cơn mưa mùa thu kia cũng không biết. Nhưng chắc cách tốt nhất (và cũng dễ viết một cách cợt nhả nhất) là bắt đầu với những thăng trầm trong cuộc đời học sinh của tôi, khoảng thời gian ổn định và là khoảng thời gian tươi đẹp nhất tính đến bây giờ.… Đọc tiếp “Đêm mưa Hà Nội của một kẻ non nớt”

Lại là lẩu nhưng say mèm

Vâng, lại là lẩu, chúng ta biết bao nhiêu khoảng thời gian cứ tụ tập với nhau thì tất cả những người có tâm hồn ăn uống sẽ nghĩ đến một cái nồi ở giữa với khói nghi ngút và những cái đĩa của thịt bò, thịt thăn, nấm,… Lần này, địa điểm ăn lẩu của tôi là ở một nhà hàng cách xa vài con phố với vị trí câu lạc bộ (CLB) tập võ Karate của tôi đang tập, và đây là dịp tổ chức kỉ niệm 11 năm thành lập của CLB.… Đọc tiếp “Lại là lẩu nhưng say mèm”

Nấu ăn trong VR

Công nghệ VR đã không còn quá xa lạ với thế giới hiện đại nữa, khi mà mọi người giờ đây ít nhiều đã trải nghiệm nó, với những người có tài chính thì việc sử dụng nó thường xuyên là điều dễ hiểu, và đương nhiên có rất nhiều ứng dụng với VR, mà thường thì chúng ta hay nói đến game hơn, như Beat Saber, Half-Life: Alyx, hay VR Chat và Cooking Simulator.… Đọc tiếp “Nấu ăn trong VR”

Ăn bim bim

Đã lớn tướng, nặng hơn 80 kg rồi nhưng tôi vẫn thích ăn vặt. Hồi bé thì tôi dám chắc có rất nhiều anh em vòi tiền ba mẹ đi mua đồ chơi hay bim bim, và tôi cũng chẳng phải ngoại lệ khi mà mỗi lần đi học về tôi lại được ba mua cho một gói bim bim, và vị tôi hay chọn nhất là INDO ChipS!,… Đọc tiếp “Ăn bim bim”

Ăn lẩu mừng sinh nhật

Sinh nhật nào của một người nhà tôi cũng thế, sẽ luôn là một buổi ăn lẩu, không lẩu hải sản thì cũng là lẩu gà, lẩu bò, ăn bao nhiêu là rau, là nấm, là thịt. Nhưng rồi hôm nay ngoại tôi chuyển sang thể loại lẩu nướng. Tôi biết nó, nhưng không nghĩ là buổi lẩu này lại chơi lớn đến vậy.… Đọc tiếp “Ăn lẩu mừng sinh nhật”

Lên đầu trang