Bảnh Yên

The Greatest Bastard

Lorem ipsum dolor sit amet

Lorem ipsum dolor sit amet consectetur adipiscing elit. Quisque faucibus ex sapien vitae pellentesque sem placerat. In id cursus mi pretium tellus duis convallis. Tempus leo eu aenean sed diam urna tempor. Pulvinar vivamus fringilla lacus nec metus bibendum egestas. Iaculis massa nisl malesuada lacinia integer nunc posuere. Ut hendrerit semper vel class aptent taciti sociosqu.… Đọc tiếp “Lorem ipsum dolor sit amet”

Một người bạn (P1): Người bạn kỳ lạ

Tôi có một người bạn kỳ lạ. Không phải kỳ lạ theo gout ăn mặc. Cũng chẳng phải theo tính cách hay cách bạn ấy hành xử với mọi thứ xung quanh. Mà kỳ lạ với bản thân tôi.

Nếu tôi có một chuyện cần dùng đến bạn bè, chắc chắn trong đầu tôi hiện ra một list (hay một tấu sớ) nhưng sẽ vài cái tên ở đầu kiểu: thằng A, thằng B, con C, con D,… là những đứa tôi sẽ nghĩ đến đầu tiên.… Đọc tiếp “Một người bạn (P1): Người bạn kỳ lạ”

Buffet xiên

Văn hóa bán hàng rong là một trong những văn hóa lâu đời nhất ở Việt Nam mà tôi từng thấy. Từ gánh xôi, tào phớ, ba đồng một mớ bánh khúc, bánh giò đều đã khuấy động và nuôi lớn tôi bằng một tuổi thơ ngọt ngào với việc trốn cơm trước giờ ăn.… Đọc tiếp “Buffet xiên”

Tào phớ nhỏ giọt

Tuổi thơ tôi vẫn chưa bị công nghiệp hóa 4.0 lấn át. Tuổi thơ tôi là mỗi sáng thức dậy bởi những gánh rao hàng rong mặc dù tôi ngủ “trương thây” đến tận 8 giờ sáng. Vẫn những lời mời đon đả từ những người bán hàng: “Ai bánh mì nóng giòn đê”, “Bánh đúc Hương Sơn ăn vào người ăn thấy ngon miệng và nhớ mãi” và hàng tá thứ khác hỗn độn trong trí nhớ tuổi thơ của tôi.… Đọc tiếp “Tào phớ nhỏ giọt”

Cô Nhinh Underrated

Tôi thấy ngày nay nhiều người nghe nhạc lợi dụng từ Ăn đờ rết/ Âu vờ rết nhiều một cách đáng sợ. Người ta thậm chí còn mù quáng, xỉa xói, ghét nhau chỉ vì không phân biệt nổi với popular/unpopular với trường phái ăn đờ rết ở trên. Tựu chung sự lan man lại thì tôi xin phép được lạm dụng nó một lần nữa.… Đọc tiếp “Cô Nhinh Underrated”

Bác sĩ Đào Phú

Bác sỹ Phú là người ở quê tôi. Năm tôi học cấp 1, ông mở một phòng khám sâu trong hẻm, không biển hiệu, không đèn led chạy chữ hào nhoáng mà chỉ vỏn vẹn vài dòng đề-can giấy màu dán lên: “Bác sỹ Đào Phú”. Nhưng điều kỳ lạ là sau từng ấy năm, phòng khám không đón tiếp những bệnh nhân già nhom, ốm yếu mà các trai tráng, học sinh lũ lượt kéo đến để “khám bệnh”.… Đọc tiếp “Bác sĩ Đào Phú”

Tôi ghét lão già

Lão. Người tôi gặp vào lúc 2017. Lúc thời buổi internet bắt đầu loạn lạc tôi tìm thấy web của lão. Tôi là một thằng “vật chất”. Nhưng tôi hiếm khi thấy ai GA lại nhét hình chú tôi Leo vào kèm với một tấu sớ dâng vua dài như Vạn Lý Trường Thành.… Đọc tiếp “Tôi ghét lão già”

Động cơ cơm nguội

Giờ lên thành phố lớn, cuộc sống bộn bề phát triển đi đâu cũng hút nửa tấn “khói bụi”. Ấy vậy mà thi thoảng mới thấy vài con xe đạp chạy ngang dọc trong tầm mắt. Tui nghiện đạp xe. Nó đơn giản, rẻ, không khói bụi mà lại vô cùng tiện.… Đọc tiếp “Động cơ cơm nguội”

Lên đầu trang