Bảnh Yên

The Greatest Bastard

Quán ăn đêm (P1): Mở hàng

Hôm nay là ngày mở hàng đầu tiên. Ngày mà lão đã cuối thực hiện được cái mong muốn hồi trẻ.

Hồi còn trẻ, lão đi chu du đó đây. Không cái xó xỉnh nào ở cái thành phố này mà lão không biết. Từ các quán nhậu vỉa hè không gian mở, view nhìn ra mặt đường, thi thoảng thấy mấy gánh hàng rong hoa quả đi qua đi lại, rồi chốc chốc lại thấy bọn giật đồ, tiếng chó mèo đuổi bắt nhau, tiếng người chửi nhau om sòm; đến các quán pub nhỏ nơi góc phố nhậu sầm uất nổi tiếng, chơi thứ âm nhạc dễ chịu, có một cái quầy dài với hàng ghế tròn dài, đằng sau là tủ rượu với cocktail với muôn vàn màu sắc lấp lánh, thu hút ánh nhìn và là trung tâm của quán mỗi khi khách vào; đến cả mấy quán bia sang trọng hơn có phong cách thiết kế Châu Âu đèn vàng tạo cảm giác ấm cúng, có một quầy bia thủ công và hàng loạt các bia ngoại nhập liệt kê tràn lan trên menu mà lão hay mời đối tác ngồi tại quán.… Đọc tiếp “Quán ăn đêm (P1): Mở hàng”

Ba lần phải khóc

Khóc trong quan niệm của Nho giáo là không đúng.
Khóc trong quan điểm của một xã hội định kiến cho đàn ông là không chuẩn mực
Và khóc trong quan điểm và suy nghĩ của đàn ông là không thể.

Tôi là một người sống khá cảm xúc. Nghĩa là nếu cảm xúc đến, tôi sẽ để tự nó hành xử như một người bạn của mình và thể hiện ra.… Đọc tiếp “Ba lần phải khóc”

Mưa giữa tháng 9

Mùa hè năm ấy, tôi chẳng bao giờ có được em…

Tôi viết bài này, trong một ngày se lạnh cuối tháng 10. Khi tôi còn đang mơ màng và ngổn ngang trong đống lo toan, thì kỉ niệm ấy bất chợt hiện ra. Tai nghe tôi đang phát bài “100 mùa hạ” của Cam, và tôi đổ cho nó là lý do tôi nhớ về mua hè năm ấy.… Đọc tiếp “Mưa giữa tháng 9”

Tôi ghét lão già (Phần 2)

Nếu ai chưa biết, thì tôi công khai chửi một lão già tôi ghét trên mạng lần hai. Nhắc lại lần hai. Vẫn là lão già đấy, vẫn một cái cảnh mặt trơ trán bỏng, ngồi uống bia rồi tầm xào anh Chris Martin Chơi Lạnh của tôi. Tôi tự nhận mình là Dế Xại – em của Dế Choắt, dissin’ lão một cách có tổ cp xếp về mặt viết lách, giải thoát mọi người khỏi cái gông cùm nô lệ bút kí này.Đọc tiếp “Tôi ghét lão già (Phần 2)”

Đê mê trong cơn phê trứng

Nếu đời cho bạn quả chanh, hãy làm nước chanh. Nhưng nếu đời cho bạn quả trứng thì lại phải suy nghĩ khác và thấu đáo hơn, vì trứng không thể làm nước chanh hẹ hẹ. Đối với tôi, trứng là vua của các loại thực phẩm. Nếu bạn định giờ cái tay lên để bạt tai tôi một cái cho tỉnh, thì khoan khoan đã bạn yêu ơi, tôi sẽ vuốt ve tâm hồn tư duy phản biện bằng những luận điệu của một kẻ đam mê trứng 20 mấy năm.… Đọc tiếp “Đê mê trong cơn phê trứng”

Phố và Huyện

Tôi bắt đầu để ý rằng: khi xem các video về rapper hay stand-up comedian, trước khi bắt đầu bài rap hoặc trước khi bắt đầu đi vào buổi diễn của mình, họ sẽ shoutout một địa danh nào đó. Với rapper thì sẽ shoutout nơi mình chôn rau cắt rốn, còn với đám comedian thì sẽ shoutout nơi tụi nó diễn.… Đọc tiếp “Phố và Huyện”

HIỆP HỘI CỨU LẤY ẨM THỰC

Tôi có một cái charm kì lạ đó là có khả năng nói chuyện với người xa lạ. Và dĩ nhiên không phải với “thằng già xa lạ” nào đó hối thúc tôi viết bài. Chắc chắn người đó không phải là người mà tôi muốn nói chuyện.

Và tôi khá thích “siêu năng lực” này mặc dù đôi khi nó được coi là tọc mạch, nhiều chuyện và lắm lời.… Đọc tiếp “HIỆP HỘI CỨU LẤY ẨM THỰC”

Một người bạn (P1): Người bạn kỳ lạ

Tôi có một người bạn kỳ lạ. Không phải kỳ lạ theo gout ăn mặc. Cũng chẳng phải theo tính cách hay cách bạn ấy hành xử với mọi thứ xung quanh. Mà kỳ lạ với bản thân tôi.

Nếu tôi có một chuyện cần dùng đến bạn bè, chắc chắn trong đầu tôi hiện ra một list (hay một tấu sớ) nhưng sẽ vài cái tên ở đầu kiểu: thằng A, thằng B, con C, con D,… là những đứa tôi sẽ nghĩ đến đầu tiên.… Đọc tiếp “Một người bạn (P1): Người bạn kỳ lạ”

Buffet xiên

Văn hóa bán hàng rong là một trong những văn hóa lâu đời nhất ở Việt Nam mà tôi từng thấy. Từ gánh xôi, tào phớ, ba đồng một mớ bánh khúc, bánh giò đều đã khuấy động và nuôi lớn tôi bằng một tuổi thơ ngọt ngào với việc trốn cơm trước giờ ăn.… Đọc tiếp “Buffet xiên”

Tào phớ nhỏ giọt

Tuổi thơ tôi vẫn chưa bị công nghiệp hóa 4.0 lấn át. Tuổi thơ tôi là mỗi sáng thức dậy bởi những gánh rao hàng rong mặc dù tôi ngủ “trương thây” đến tận 8 giờ sáng. Vẫn những lời mời đon đả từ những người bán hàng: “Ai bánh mì nóng giòn đê”, “Bánh đúc Hương Sơn ăn vào người ăn thấy ngon miệng và nhớ mãi” và hàng tá thứ khác hỗn độn trong trí nhớ tuổi thơ của tôi.… Đọc tiếp “Tào phớ nhỏ giọt”

Lên đầu trang