Hiếu

24 tuổi, cụ non và dở hơi,...

Viết cho một ngày đầu đông

Well, sau rất nhiều thời gian tôi “thợ lặn” phải 6-7 tháng thì cuối cùng tôi cũng đủ “chăm” để chui lại lên trên này để viết một vài dòng cho quán, và cũng như cho bản thân mình để nhìn lại quãng thời gian qua, âu cũng coi như một vị khách lâu ngày quay lại có vài câu chuyện tâm sự với chủ quán và các anh em.… Đọc tiếp “Viết cho một ngày đầu đông”

Không biết ăn gì, “làm bát phở nhỉ ?”.

Đó là câu tôi hay nói mỗi khi phải quyết định ăn món gì mỗi khi có hẹn với bạn bè vì món này có người ăn người chưa, món nọ có người khen người chê, người này không ăn được a, người kia không ăn được b, vân vân và mây mây,…

Nhưng mà cứ chỉ cần bảo đi ăn phở thôi là chúng nó cũng sẽ gật gù đồng ý, vì nó là một lựa chọn quá đỗi là an toàn, một bát phở, 1 đĩa quẩy, thêm cốc trà đá, vậy là có một bữa ăn ngon và rẻ, xì xụp bát phở với nước dùng thơm phức, thịt bò mềm ngọt, thêm cái quẩy giòn tan và tráng miệng với ngụm trà đá, nếu ăn vào một buổi tối mùa đông lạnh buốt thì thật sự còn gì tuyệt vời hơn nữa ?… Đọc tiếp “Không biết ăn gì, “làm bát phở nhỉ ?”.”

Đi lượn một mình: từ 50k đi net thành 50k xăng để vi vu quanh thủ đô.

Chào các ông/anh/em (xin phép xưng tôi từ giờ cho dễ nói), sau nhiều lần lười như con hủi thì cuối cùng vào lúc 2h sáng này, tôi cũng bắt đầu viết được ra những dòng tâm sự đầu tiên về cái thói quen nghe thì rất nghệ sĩ nhưng thật ra lại vô cùng dẩm dớ của tôi – đi lượn (hoặc nói thẳng là đi chơi một mình :).… Đọc tiếp “Đi lượn một mình: từ 50k đi net thành 50k xăng để vi vu quanh thủ đô.”

Lên đầu trang