Bình thường

Đời bình thường, buổi sáng, tôi đi vô cái hẻm nhỏ xíu mua mấy bịch chè ngon về nhà ăn. Rất ngon, dù hơi mắc. Cái chỗ bán chè làm cũng xôm. Nhưng tôi thích nhất là cái cảm giác đậu xe ngoài đầu hẻm, lội bộ từ từ vào cái hẻm nhỏ xíu vừa lọt chiếc xe máy không-quay-đầu. Kiểu nó mang lại cảm giác mình đang khám phá một điều gì đó, dù điều đó chỉ là một tiệm chè trong cái hẻm nhỏ xíu bán rất ngon, dù hơi mắc.

Đời bình thường, tối làm về, tôi mở Đêm ở Ulan Bator nghe. Dù không biết Ulan Bator là ở chỗ quái nào mà tôi cũng cảm thấy được sự yên tĩnh, buồn man mác qua từng giai điệu. Tác giả với ca sĩ hay thiệt.

Đời bình thường, buổi sáng, tôi ngồi uống ly cà phê một mình ở quán mới phát hiện. Pha-máy-ít-đường. Mười sáu ngàn đồng (vô địch trong tầm giá đến hiện tại). Cô gái bán cà phê dễ thương, có vẻ hiền nhưng cũng hơi lém lỉnh (tính viết em-gái rồi mà thấy sỗ sàng quá nên thôi) (tính giấu trong lòng rồi mà muốn viết ra nên có cái ngoặc đơn phía trước). Đó là những gì mà tôi quan sát được bên ngoài, còn để tìm hiểu sâu sắc hơn về tâm lý đối tượng thì tôi không dám. Thưởng hoa vậy thôi chứ không làm hoa tàn.

Đời bình thường, tôi nằm coi phim Hàn Quốc đêm này qua đêm khác, phim bộ lẫn phim lẻ. Hành động, bí ẩn, điều tra tội phạm chứ không phải tình cảm ướt át. Coi vậy thôi chứ tôi không dám điều tra tội phạm được đề cập ở trên.

Đời bình thường, lâu lâu tôi tập thể dục hoặc đi bộ cho khỏe người. Khỏe thiệt. Nếu mà đời không biết làm gì thì cứ tập thể dục. Ít ra cho cái thân xác tạm bợ này không hành hạ mình. Tập cho khỏe rồi muốn làm gì làm. Ráng bỏ cái chữ lâu-lâu mà chưa làm được, đúng là đời bình thường.

Bình thường vậy thôi mà khó.

Trò chuyện

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

1 trò chuyện “Bình thường”

Lên đầu trang