Monica Geller

That's a great story. Can I eat it?

Chuyện nghề dịch thuật (Kỳ 3): Làm sao để dịch hay?

Ở kỳ trước, mình đã nói về định nghĩa của một bản dịch hay. Nhưng câu hỏi mà bạn đang thắc mắc hẳn là: Làm thế nào để đạt được cái “hay” đó? Có phải chỉ cần ngồi vào máy tính và đợi cảm hứng tới không?

Câu trả lời là không!… Đọc tiếp “Chuyện nghề dịch thuật (Kỳ 3): Làm sao để dịch hay?”

Đất nước cần một anh hùng

Một truyện ngắn khác, cũng được viết vào năm 2023.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Tôi thường không thích viết về những chuyện buồn, vì chuyện buồn làm lòng dạ con người thui chột. Nhưng cứ mỗi lần khoác áo bước ra khỏi quán rượu trong tiết trời âm u, se lạnh cuối đông chớm sang xuân với mưa phùn lất phất, lòng tôi lại thấy cồn cào, thôi thúc muốn viết lại câu chuyện về hai vị khách quen lúc tôi còn đứng quán.Đọc tiếp “Đất nước cần một anh hùng”

BÌNH THƯỜNG LÀ TỐT NHẤT

Một truyện ngắn được viết vào năm 2023.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Hôm nay là một ngày Chủ nhật thật đẹp: nắng ấm và dịu, trời xanh trong vắt điểm mấy cụm mây nho nhỏ, nhàn nhạt, không ra hình thù gì rõ rệt cho thêm phần chấm phá. Tuyệt nhất là bầu không khí: không khí của một ngày nghỉ sau cả tuần bận rộn chốn văn phòng.… Đọc tiếp “BÌNH THƯỜNG LÀ TỐT NHẤT”

Dịu dàng

Sếp mình từng nhắc mình là không được dùng từ “dịu dàng” để chỉ hành động. Nguyên văn như sau:

“Nhẹ nhàng” gợi tả hành động, còn “dịu dàng” gợi tả tính cách. Do người ta dùng gần và dùng sai riết nên thành quen. Và em có thể nói cô gái dịu dàng chứ không thể nói chàng trai dịu dàng, giống như cô gái thì xinh đẹp chứ chàng trai thì không thể xinh đẹp.

Đọc tiếp “Dịu dàng”

Em gái

Cuối cùng thì em gái tui cũng đã kết thúc quãng đời sinh viên với thành tích (trộm vía) là chưa bị “đào lửa” lần nào (amen!). Tự nhiên bây giờ cái đứa hết sức vô dụng trong mắt tui lại khoác lên mình chiếc áo blouse trắng và mang cái danh “bác sĩ thú y”.… Đọc tiếp “Em gái”

KHÔNG BIẾT NÓI CHUYỆN VỚI AI BÈN NÓI CHUYỆN VỚI AI

Hôm nay Facebook nhắc mình kỷ niệm ngày này 1 năm trước mình share bài này từ trang Facebook Tiếu sĩ Ngu Ngu. Mình đọc lại vẫn thấy thích nên muốn share cho mọi người trong quán. Dưới đây là đoạn hội thoại giữa Tiếu sĩ Ngu Ngu và Claude 3.5 Sonnet, được dịch bởi Google Translate (bản dịch dĩ nhiên chưa ổn nhưng Ngu Ngu đã đăng như vậy nên mình không muốn chỉnh sửa gì).… Đọc tiếp “KHÔNG BIẾT NÓI CHUYỆN VỚI AI BÈN NÓI CHUYỆN VỚI AI”

Chuyện nghề dịch thuật (Kỳ 2): Thế nào là một bản dịch hay?

Tiêu đề bài viết này chắc hẳn đã là một nỗi trăn trở của rất rất nhiều người làm công việc dịch thuật. Và mình cũng không phải là ngoại lệ. Thường thì ai hỏi mình mình cũng sẽ đáp ngay bằng công thức đơn giản: Bản dịch hay là bản dịch đạt tiêu chuẩn Tín-Đạt-Nhã.… Đọc tiếp “Chuyện nghề dịch thuật (Kỳ 2): Thế nào là một bản dịch hay?”

Sách của Vi (Kỳ 0): Đồng sáng tác

Hôm nay mình vừa biên xong một quyển sách khá dày, mất đến ba tháng để hoàn thành. Bây giờ là lúc đọc lại 300 trang word một lần nữa trước khi gửi cho sếp duyệt. Đến bước này thì mình sẽ vứt bản gốc sang một bên và đọc bản thảo như một người đọc bình thường chưa biết gì về tác phẩm và cũng chưa từng coi bản gốc (chuyện này dễ thôi, vì khi biên xong sách rồi đọc lại từ đầu thì đảm bảo là quên cmn hết mọi thứ từ lâu rồi).… Đọc tiếp “Sách của Vi (Kỳ 0): Đồng sáng tác”

Cái đẹp sẽ cứu rỗi thế giới

Chẳng là hôm qua mình đi xem Avatar 3 và trong đầu mình cứ không thôi nghĩ về câu này của cụ Dostoevsky: “Cái đẹp sẽ cứu rỗi thế giới”. Mình chưa biết cái đẹp có cứu được thế giới hay không, nhưng chắc là nó cứu được mình. Những cảnh phim hiện lên sống động ngay trước mắt mình thật sự phải nói là đã đạt đến tầm “kỳ quan thị giác”.… Đọc tiếp “Cái đẹp sẽ cứu rỗi thế giới”

Chuyện nghề dịch thuật (Kỳ 1): Làm sách là làm gì?

Chức danh đầy đủ của mình ở công ty là “biên tập viên sách ngoại văn”, nhưng mỗi khi ai hỏi mình làm nghề gì thì mình chỉ nói gọn là “làm sách”. Nếu họ hỏi thêm rằng mình làm cho công ty nào thì thay vì nói First News, mình luôn đáp: “Biết cuốn ‘Đắc Nhân Tâm’ khum?… Đọc tiếp “Chuyện nghề dịch thuật (Kỳ 1): Làm sách là làm gì?”

Bám chấp

Sau khi nghe chủ quán kể chuyện ông chú xe ôm mãi ôm ấp mối tình với cô gái đã chuyển hộ khẩu sang Cali, tui nghĩ ngay tới chữ “bám chấp”. Tại vì cá nhân tui nghĩ là ông chú đó ổng hông có yêu con người thật của cô kia đâu, ổng chỉ yêu hình ảnh cô kia trong đầu ổng thôi, và bởi vì ổng mãi mãi không được cô kia đáp lại cho nên là tình yêu đó mới trường tồn như dzị.… Đọc tiếp “Bám chấp”

Lên đầu trang